Văn Gia Gia dâng lên ba nụ hôn, Ngụy Đại choáng váng, ngây ngất : “Anh còn mua cho em mấy cuốn sách và báo cũ.”
Nói xong, dùng ánh mắt mong đợi Văn Gia Gia.
Thế nên hôn thêm mấy cái ?
Tuy nhiên Văn Gia Gia “oa” một tiếng chạy mở bọc đồ, thèm để ý đến .
Ban đêm.
Nơi bên sườn núi, vì nhiệt độ thấp hơn quê nhà, rừng núi xanh tươi như ở quê, tiếng chim hót cũng nhiều bằng.
Chín giờ tối, đèn đúng giờ tắt.
Đơn vị hạn chế dùng điện, khu gia thuộc chín giờ cúp điện, chỉ để một hai ngọn đèn đường mờ ảo.
Ngụy Đại lấy nến mua chiều nay, lấy một cái đèn pin cho hai chị em ở phòng bên cạnh.
Văn Xuân và Văn Huyên thực chút sợ hãi, nơi đối với chúng vô cùng xa lạ, nên khi ngủ cần Văn Gia Gia ở bên cạnh mới .
“Tiểu di, chúng ngủ chung .” Văn Huyên ôm cô , “Dượng là lớn , dượng thể ngủ một .”
Ngụy Đại đẩy cửa bước , đặt đèn pin lên tủ đầu giường, lạnh lùng từ chối Văn Gia Gia: “Không, thể.”
Văn Gia Gia thực cũng ngủ với hai đứa trẻ.
Nói nhỉ? Quạ đậu lưng lợn đen, chỉ thấy khác đen, thấy đen.
Văn Gia Gia tướng ngủ của , nhưng cô kiên quyết cho rằng tướng ngủ của Văn Xuân và Văn Huyên cũng hơn là bao, thậm chí còn tệ hơn cô.
Văn Xuân thì thôi, chỉ thường xuyên đè nửa lên cô, khiến cô thường xuyên cảm nhận cảm giác bóng đè.
Văn Huyên thì tệ hết chỗ , gần như đêm nào cũng luyện võ giường.
Ở quê, Văn Gia Gia ngủ ở giữa, kết quả nửa đêm Văn Huyên đ.ấ.m cho một cú ngơ ngác. Từ đó về Văn Gia Gia ngoan ngoãn ngủ chỗ cũ, để Văn Xuân cùng nó hành hạ lẫn .
Văn Huyên tỏ thể tin nổi lời của Ngụy Đại, ngay đó trừng mắt : “Dượng !”
Ngụy Đại lộ vẻ mặt đau lòng: “Vậy , còn định bộ xếp hình cho con.”
Vẻ mặt của Văn Huyên lập tức đờ đẫn, gì nữa, giống như một quả bóng bay tăm chọc thủng, xẹp lép xuống, thể thấy khác nắm thóp thì khí thế.
Văn Gia Gia che miệng .
Bộ xếp hình của hai chị em cô để ở quê, vì chuyện mà hai ngày đó chúng nó cứ nhớ là , Văn Châu , đêm mơ cũng , lóc đừng bỏ bộ xếp hình của con.
còn cách nào khác, cái gì cần bỏ thì bỏ, bộ xếp hình chiếm chỗ quá, thể đến đây .
“Ngủ ngủ .” Văn Gia Gia vỗ vỗ hai cô bé, “Không các con hẹn với Tạ Dịch, ngày mai còn đắp cát ?”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
! Hai cô bé vội vàng nhắm mắt, tuy nhãn cầu thấy cứ đảo qua đảo , mí mắt cũng động đậy, nhưng trong bóng tối quả thực dần dần buồn ngủ.
Văn Gia Gia đợi đến khi chúng ngủ say mới .
Cô nhẹ nhàng vén chăn, rón rén dậy, phòng khách, gọi Ngụy Đại đang xếp hình qua: “Bế Văn Xuân sang giường của nó .”
Hai cô bé mỗi đứa ngủ một giường, ai cũng đừng hành hạ ai.
Ngụy Đại sắp xếp bộ xếp hình một chút, rửa tay, lau khô xong phòng bế Văn Xuân giường Văn Huyên lên, bế sang giường bên cạnh.
Giường của hai cô bé gần , ở giữa một cái tủ đầu giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-88.html.]
Cái đèn pin nãy đặt tủ đầu giường, khi ăn tối dạy hai đứa cách sử dụng đèn pin.
Ngụy Đại bế Văn Xuân về giường, Văn Gia Gia xách bô đến góc phòng của chúng.
Bô là loại bô tráng men hiếm , nhỏ nhỏ, hợp cho trẻ con dùng.
Sau khi thu xếp xong hai vị tổ tông , Văn Gia Gia cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm về phòng.
Văn Gia Gia chiều tối tắm , lúc đồ ngủ trốn trong chăn, cả thoải mái hơn nhiều.
“Trong đơn vị nhà trẻ ?” Cô hỏi, cô cần nhanh ch.óng đưa hai đứa trẻ đến trường.
Ngụy Đại nửa ôm cô: “Có, lớp Dục Hồng, ngay trong trường tiểu học của đơn vị.”
“Ba bốn tuổi nhận ?”
“Chắc là , rõ, hỏi mới .” Ngụy Đại ôm cô c.h.ặ.t hơn.
Anh là nóng tính, như cái lò sưởi, mùa nhiệt độ , Văn Gia Gia thích dựa , coi như một cái túi sưởi lớn.
Văn Gia Gia khẽ nhíu mày, trong bóng tối mắt còn mang theo chút ánh sáng lấp lánh, thở dài nhẹ : “Chỉ chúng học, em mới thể rảnh tay tìm việc.”
Ngụy Đại cọ cọ má cô: “Em giáo viên ? Trường học của đơn vị hình như khá thiếu giáo viên, mới hiệu trưởng trường tiểu học , tìm giáo viên trong các gia đình, tiếc là trong các gia đình văn hóa nhiều.”
Văn Gia Gia thực lắm.
Một là cô nhiều kiên nhẫn, đam mê chống đỡ, học sinh ngoan ngoãn thì thôi, gặp đứa nghịch ngợm cô thể tức đến nổi u.
Hai là bây giờ nghề giáo viên khá nguy hiểm, cô là của mấy chục năm , chừng lúc nào đó buột miệng, để lộ chút suy nghĩ trái ngược với thời đại , đến lúc đó, Ngụy Đại cũng cứu nổi cô.
Nghĩ nghĩ , Văn Gia Gia lắc đầu: “Không giáo viên, em .”
Vậy gì đây?
Văn Gia Gia lúc cũng thể đưa câu trả lời.
Cô vẫn quen thuộc với nơi , đơn vị những vị trí nào, xung quanh đơn vị những vị trí nào, cô .
“Ai, đợi thêm chút nữa .” Văn Gia Gia .
Ngụy Đại chống tay cúi xuống cô: “Chuyện công việc thể đợi, những chuyện thể đợi.”
Văn Gia Gia: “…”
Em đang chuyện công việc với , chuyện bậy bạ với em?
Thôi , thực sắc tính dã. Ăn no uống đủ quả thực những chuyện đó.
Ngụy Đại từ ngăn kéo tủ đầu giường lấy b.a.o c.a.o s.u hôm nay lén đến bệnh viện đơn vị lĩnh, bắt đầu vận động, cho đến đêm khuya.
Trăng treo cao, mây đen trong gió bay càng lúc càng xa.
Ngày hôm .
Ngụy Đại tỉnh từ sớm, lúc thấy bóng dáng, chỉ để một mẩu giấy nhỏ tủ đầu giường.
[Bữa sáng ở trong nồi.]