" , là con bé đó đấy."
"Lại chuyện gì nữa , nó chạy còn sốt ruột hơn cả nhà cháy thế ."
"Ai mà ."
Mọi dõi theo bóng Văn Gia Gia lao thẳng Cung tiêu xã, trong lòng khỏi thắc mắc: Chẳng lẽ hôm nay Cung tiêu xã mới nhập hàng gì quý lắm mà nó cuống cuồng đến thế?
Cung tiêu xã của công xã nhỏ, gọi là Cung tiêu xã cho oai chứ thực chất chẳng khác gì tiệm tạp hóa ở nông thôn vài chục năm . Diện tích hẹp, hàng hóa nghèo nàn. Vừa bước cửa, đập mắt cô chủ yếu là muối, nước tương và mấy thứ gia vị nhà bếp; liếc thêm cái nữa thì thấy phân nửa kệ hàng đều trống trơn.
Văn Gia Gia linh cảm chẳng lành, cô hỏi cô nhân viên bán hàng: "Đồng chí ơi, ở đây bán kinh nguyệt đới (băng vải vệ sinh) ạ?"
Cô bán hàng đang uể oải dựa quầy, che miệng ngáp một cái lắc đầu: "Không ! Cái thứ đó lên Cung tiêu xã huyện mới ." Ở nông thôn, mặt hàng chẳng thị trường mấy.
"Thật sự ?!" Văn Gia Gia lộ vẻ mặt như trời sập đến nơi, cô bán hàng cũng tỉnh cả sáo.
Văn Gia Gia hỏi tiếp: "Thế còn bông thì ?" Có bông thì cô thể tự về nhà .
"Bông cũng hết sạch . Hàng hiếm gần đây cứ về là tranh cướp hết ngay, trụ nổi ba tiếng ." Cô bán hàng cô, hỏi : "Cái thứ đó... cô cần gấp lắm ?"
Văn Gia Gia nước mắt trực trào: "Gấp lắm ạ, vô cùng vô cùng gấp."
Cô bán hàng cửa, hạ thấp giọng nhỏ: "Thế lén để cho cô một cái nhé." Nói đoạn, cô định nâng giá lên một chút để kiếm chênh lệch mua cuộn giấy vệ sinh.
Văn Gia Gia gật đầu lia lịa: "Được , nhưng mà... cô dùng qua đấy chứ?"
Cô bán hàng thề thốt: "Tất nhiên là !"
Văn Gia Gia thầm nghi ngờ: Chắc chắn là dùng .
Cô bán hàng nhiều, nhờ bà đại nương nhà bên trông quán hộ chạy ù về nhà . Một lát , cô với một bọc nhỏ, lôi từ trong một cái hộp đỏ, to hơn bao t.h.u.ố.c lá một chút, đưa cho Văn Gia Gia: "Cầm lấy ."
Cô còn lầm bầm: " cũng mới mua thôi, rẻ cho cô đấy, thu phiếu kinh nguyệt đới của cô, tính cô sáu hào."
Văn Gia Gia chút do dự trả tiền. cô cũng chẳng , cô "nghiệm hàng" ngay tại chỗ. Mở hộp , cô rút miếng băng vải to bằng bàn tay bên trong.
Văn Gia Gia bất lực: "Cái rõ ràng là giặt mà."
Cô bán hàng cãi phăng: "Tất nhiên là giặt , cô mua cái thứ về mà giặt khi dùng ?"
Văn Gia Gia nghẹn lời. là cô sẽ giặt thật. Cô bán hàng lẽ thấy ai "hồn nhiên" như cô, giật phắt miếng băng nhét hộp, mắng nhỏ: "Cất nhanh lên, cô cần mặt mũi nhưng thì cần đấy."
Văn Gia Gia tự thuyết phục bản rằng dù cũng lót giấy bên nên rào cản tâm lý cũng vơi bớt. Cung tiêu xã bán giấy, cô mua ngay một cuộn rời , vội vã chạy sang trạm y tế.
Trạm y tế công xã dường như cũng mở cửa. Phương Lãm đang bận rộn bê mấy sọt thảo d.ư.ợ.c sân phơi.
"Văn Gia Gia?" Phương Lãm ngạc nhiên, "Cô chuyện gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-23-chuyen-xe-bao-tap-va-chiec-bang-vai-sang-tay.html.]
Văn Gia Gia bước : "Phương đại phu, ở đây t.h.u.ố.c giảm đau ạ?"
Phương Lãm cô với vẻ mặt kiểu 'đừng mơ': "Thuốc giảm đau? Nói thật với cô, ngay cả t.h.u.ố.c kháng viêm hiện giờ chúng còn đang cháy hàng đây ."
"Thế t.h.u.ố.c giảm đau thì ?" Văn Gia Gia vẫn từ bỏ hy vọng.
"Cái đó thì càng đừng nghĩ tới." Phương Lãm quan sát cô một lúc: "Cô đau ở ? Thực t.h.u.ố.c giảm đau uống bừa bãi , loại đó dễ gây nghiện lắm, cô lên bệnh viện huyện bác sĩ cũng chẳng kê khơi khơi cho cô ."
Văn Gia Gia nhếch mép: "Cháu thống kinh (đau bụng hành kinh)."
Phương Lãm bừng tỉnh, thản nhiên đáp: "Uống nhiều nước gừng đường đỏ . Không đường đỏ thì canh gừng trứng gà cũng . Nếu chịu nữa thì nhịn hai ngày là hết đau thôi."
Anh còn chẳng thèm nhắc đến việc ăn thêm thịt heo bồi bổ tránh chạm nước lạnh, vì nhiều bệnh ở đây đều do cái "nghèo" mà . Văn Gia Gia lủi thủi rời . Đường đỏ ở nhà cũng sắp cạn , cô đến nước đường đỏ cũng sắp mà uống.
Khi ngang qua Cung tiêu xã một nữa, cô bán hàng gọi cô : "Đồng chí ơi!"
Văn Gia Gia đầu: "Gì thế chị?"
"Lát nữa công xã chuyến xe lên huyện lấy phân bón, cô nhờ xe lên huyện ?" Lên huyện mới mong mua bông.
Văn Gia Gia gật đầu như bổ củi: "Muốn ạ!"
Có xe nhờ thì dại gì , mấy ngày "đèn đỏ" cô thể chỉ trông chờ mỗi một miếng băng vải .
"Xe bao giờ chạy ạ?"
"Khoảng nửa tiếng nữa, đón xe ở cửa trụ sở công xã, cô nhanh cái chân lên."
Văn Gia Gia vội vàng cảm ơn chạy biến về nhà lấy tiền và giấy tờ cần thiết. Thật kỳ lạ là sáng giờ chạy đôn chạy đáo thì thấy đau, xuống chờ xe thì cơn đau âm ỉ kéo đến. Cô đành ép bình nước ấm bụng, lót thêm nắm rơm m.ô.n.g cho đỡ lạnh và đỡ... rò rỉ, lúc đó mới thấy dễ chịu hơn một chút.
Xe là máy kéo, chạy nhanh hơn xe lừa nhưng xóc kinh hoàng. May mà cô thông minh mang theo nắm rơm lót m.ô.n.g, ban đầu định để chống lạnh nhưng hóa nó còn tác dụng giảm chấn cực . Văn Gia Gia xóc đến mức bám c.h.ặ.t lấy lan can. Vì sợ gió lùa, cô ngay lưng tài xế để chắn gió, kết quả là làn khói đen sì từ ống xả cứ thế phả thẳng mặt cô.
"Khụ khụ khụ!" Khói khét lẹt khiến cô suýt quên cả đau bụng.
"Có ai nhờ một đoạn ?" Đột nhiên máy kéo dừng , tài xế gọi mấy đang bộ đường.
"Học Dân , chở gì thế?"
"Chở phân hóa học."
"Lát nữa xe về cho tụi về với?"
"Để xem chở bao nhiêu , thường thì chỉ nửa xe thôi, chắc là về ."
Mấy đó trèo lên xe. Văn Gia Gia nhanh trí dịch sang bên trái sát đầu xe, chỗ khói bay tới , thà chịu gió to một tí còn hơn hít khói độc. Tiếng máy kéo "ành ành" vang lên, xe từ từ lăn bánh tăng tốc lao về phía huyện lỵ.