[Thập niên 70] Nhật ký tuỳ quân - Chương 26: Nồi cháo lươn và những "bong bóng" ấm áp

Cập nhật lúc: 2026-02-08 10:53:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong, Ngụy Đại nhấn bàn đạp phóng mất hút.

Nhìn bóng lưng hai , Điền Tuấn Hà hồi lâu để nhớ , nhưng chẳng thể nhớ hai đứa thiết từ bao giờ. Không thể nào, hôm qua Văn Tam còn từ chối thẳng thừng cơ mà.

Chẳng mấy chốc về đến nhà họ Văn.

Văn Gia Gia xuống xe, gỡ tấm nệm rơm xuống, lưng với Ngụy Đại: "Cảm ơn , đây là thứ ba cảm ơn đấy." Nói đoạn, cô trả túi bánh bao cho , kèm theo một hào tiền. Túi bánh bao giấy dầu cô mới chỉ ăn một cái.

Ngụy Đại nhận, đầu xe : "Cô mau nhà nghỉ ngơi , lúc nào rảnh mời ăn cơm là ."

Sắc mặt cô vẫn còn trắng bệch, Ngụy Đại thực đoán phần nào nguyên nhân. Chỉ là cô gái nhỏ da mặt mỏng, nhất là nên hỏi sâu. Anh rời nhanh, Văn Gia Gia cúi đầu túi bánh bao, thầm nhủ gặp nhất định trả tiền cho .

Trong lòng cô thở dài: Còn mời ăn cơm nữa chứ, giờ đến nửa cân phiếu gạo cũng , chắc chờ đến thời mở cửa mới mời ăn cơm mất.

Thở hắt một , cô xoay nhà. Cái lưng cô đau như thể sống d.a.o c.h.é.m mạnh , chỉ vật ngay lập tức.

Ở đầu thôn, Điền Tuấn Hà vẫn còn đó. Thấy Ngụy Đại tới, bà vẫy tay rối rít hiệu cho dừng xe.

"Cô Hà còn việc gì ạ?" Ngụy Đại hỏi.

Điền Tuấn Hà thẳng vấn đề: "Cô bảo hai đứa chúng mày hợp mà lị. Hôm qua cô định tác hợp cho hai đứa gặp mặt, Gia Gia còn chịu, hóa bí mật tìm hiểu từ . Cái chuyện thế còn giấu giếm gì?"

Ngụy Đại ngẩn , vội vàng giải thích: "Cô Hà, sự tình như cô nghĩ . Cô Văn đây khỏe, hôm nay cháu lên huyện mua xe tình cờ gặp nên mới cho cô nhờ một đoạn thôi."

"Xì! Còn định giấu cô ." Bà nghĩ thầm, chẳng lẽ bà mù mà thấy hai đứa "tương tác" mật thế . "Các cháu thế cũng , cô cũng đỡ tốn nước bọt mối, còn giúp nhà cháu tiết kiệm đôi giày." (Theo tục lệ, mối thành công nhà trai thường tặng bà mai một đôi giày để cảm ơn).

Ngụy Đại: "..." thông mà.

Mà khoan, ý cô Hà thì cô đang mai với Văn Gia Gia? Và Văn Gia Gia... từ chối?

Văn Gia Gia ngủ một giấc thật sâu, khi tỉnh dậy là buổi chiều. Cô thấy tiếng các xã viên đang việc rộn ràng ngoài . Ánh nắng xuyên qua giếng trời, cô mang chăn phơi. Đợi chăn khô ráo, cô dùng gậy đập mạnh cho bông tơi xốp, ngủ mới thích.

Có lẽ nhờ giấc ngủ ngon mà tâm trạng cô còn u uất như , bắt đầu thấy vui vẻ hơn và tâm trí nghĩ đến chuyện ăn uống. Mấy con lươn bắt mấy hôm vẫn còn sống, nhưng chính xác là đang thoi thóp, thịt ngay mới .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-26-noi-chao-luon-va-nhung-bong-bong-am-ap.html.]

Lươn món gì thì nhanh ngon? Tất nhiên là nấu cháo . Cô vốn thích nấu canh và cháo, nên các công thức cháo đều lòng trong lòng bàn tay.

Văn Gia Gia lấy chiếc nồi đất mới mua , rửa sạch đặt lên bếp than. Cái bếp đá đơn sơ ở sân vẫn dỡ bỏ, chỗ để đặt nồi đất.

Lươn sạch, cắt khúc, ướp với muối, gừng băm và chút rượu vàng cho bớt tanh. Cô vo gạo sạch ngâm nước. Nếu là , cô sẽ thêm chút muối và dầu ăn gạo, nhưng giờ điều kiện thiếu thốn nên cứ đơn giản là nhất.

Nhìn đống thịt lươn tươi rói, Văn Gia Gia chợt nhớ đến món lẩu lươn cô từng ăn ở tiệm lẩu, khỏi thèm thuồng nuốt nước miếng. Xuyên tới đây, chắc mười năm tới cô cũng chẳng duyên với món lẩu bò cay nồng mỡ màng , thật là đau lòng quá . Cô nhớ mấy gói gia vị lẩu trong tủ lạnh nhà quá.

Nắng chiều dần tắt, bếp than cháy đượm, lươn cũng thấm gia vị. Cô múc một thìa dầu nồi đất, dầu nóng thì cho lươn chiên sơ. cho nước sôi , nhưng nhà phích nước nóng, cô đành múc chút nước ấm từ nồi đun bếp đổ .

Nước sôi, cô vớt lươn , trút gạo ngâm cùng gừng băm . Gạo nấu cháo ngon nhất là gạo tẻ (gạo tròn). Loại trồng nhiều ở miền Bắc, kiếp nhờ mua gạo từ vùng chuyên canh. ở đây chỉ gạo tiên (gạo dài), dính bằng gạo tẻ, nấu cơm thì ngon nhưng nấu cháo thì chỉ ở mức trung bình. Thôi thì, gì dùng nấy .

Gạo nồi, coi như món cháo xong một nửa. Văn Gia Gia ghế, thong thả gỡ thịt lươn. Gỡ xong, cô vườn hái ít rau xanh cho cả bữa tối và sáng mai luôn. Nước từ khe đá thấm lạnh buốt xương, cô dám rửa lâu, chỉ tráng hai cho sạch đất.

Văn Gia Gia thầm tính toán, việc đại sự hàng đầu lúc tìm t.h.u.ố.c để trị dứt cái chứng thống kinh của cơ thể . Không dứt điểm thì cũng đỡ một nửa, chứ tháng nào cũng đau thế thì đời còn gì là vui.

Thời gian trôi nhanh, chim bay về tổ, ráng chiều đỏ rực xuất hiện đúng hẹn chân trời.

Văn Xuân và Văn Huyên hôm nay về nhà sớm hơn thường lệ. Vừa về tới nơi là hai đứa lao thẳng bếp, thấy dì đang ở sân mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Văn Gia Gia thấy buồn , vẫy tay gọi: "Hai đứa cái mặt gì thế , sợ dì ăn thịt ?"

Văn Xuân lấy hết can đảm tiến gần, giọng mềm mại: "Tiểu dì... dì còn nữa ạ?"

Văn Gia Gia trợn mắt: "Đừng bậy nha, dì bao giờ!" Đùa , dì là cô gái thép đấy nhé. Có cũng mặt khác .

Khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng của Văn Xuân lúc mới giãn . Dường như nhận thấy tâm trạng dì đang , cô bé bèn bạo dạn hơn, nhích gần tựa cô.

Văn Gia Gia cảm thấy trái tim như mềm nhũn , ngọt ngào như đang sủi bong bóng. Cô vẫy tay gọi cả Văn Huyên , nhào nặn hai cái má bầu bĩnh của hai đứa một hồi mới chịu buông tha.

 

 

Loading...