[Thập niên 70] Nhật ký tuỳ quân - Chương 78: Cuộc chia ly và Sự trở về

Cập nhật lúc: 2026-02-08 15:58:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn Gia Gia tiêu tốn gần một tiếng đồng hồ, nghiến răng nghiến lợi kéo từng bao lương thực từ tầng hai xuống tầng một. Sau khi trừ phần lương thực để đổi phiếu, cô vẫn còn tới 380 cân cần mang theo. Trong đó gồm: 16 cân đậu nành, 8 cân đậu xanh, 12 cân đậu đỏ, và 36 cân gạo nếp. Còn đều là thóc xát vỏ. Nếu hai ngày tới cô tranh thủ xát vỏ thì cũng còn hơn 200 cân gạo.

Rõ ràng việc mang theo ngần lương thực là bất khả thi, vì cô còn mang theo cả chăn đệm và quần áo. Thời buổi vật tư khan hiếm , mua một hai cân bông thì dễ chứ mua một bộ chăn bông t.ử tế là cực khó. Gia Gia tính toán sẽ mang theo hai chiếc chăn, vì mùa đông ở bộ đội chắc chắn sẽ lạnh hơn, sớm muộn gì cũng cần dùng đến.

Suy tính , gửi bưu điện là . Quyết định xong, cô dùng xe đẩy chia hai chuyến, vận chuyển hai bao thóc đến xưởng xát vỏ cạnh trụ sở đại đội. Thời máy xát vỏ ? Có chứ, ít nhất là ở những công xã tiên tiến và giàu . Đại đội Phù Dương cũng thắt lưng buộc bụng mua một chiếc máy bán tự động, từ đó dân làng còn xay gạo thủ công nữa.

Tuy nhiên, nếu nhờ xưởng của đại đội xát vỏ, phần cám và gạo vụn sẽ thuộc về đại đội, nên một vẫn thích tự xay ở nhà. Lúc Gia Gia chẳng màng đến mấy thứ đó nữa, cô mất hơn một tiếng để xát xong vỏ và mang 240 cân gạo về nhà, đó vội vã đóng gói.

Khi đồ đạc hầm bà lằng đóng gói xong xuôi, trời cũng sẩm tối.

"Chắc là 6 giờ nhỉ?" Cô thầm thì sắc trời. Cô chờ ở cổng, vài phút thấy lão Bạch tất tả đ.á.n.h chiếc xe lừa xuất hiện.

"Gia Gia, đồng chí là đến tìm cháu?" Chú Trịnh – dân binh của đội – hỏi với vẻ thận trọng. Sợ lão Bạch là , chú còn cố ý theo đến tận cửa nhà họ Văn.

Văn Gia Gia nhanh nhảu: "Chú Trịnh ạ, là chiến hữu của Ngụy Đại, đến giúp cháu chở đồ lên huyện để gửi cho ạ."

"Vậy thì ." Chú Trịnh gật đầu, hỏi tiếp: "Cháu sắp ?"

Gia Gia gật đầu. Chú Trịnh liền xắn tay áo: "Để chú giúp một tay. Nghe ở thành phố đến cái lá cải cũng tốn tiền, ở bộ đội thì thế nào. 'Phá gia trị bạc triệu', mang bao nhiêu thì cứ mang cháu ạ."

Có chú giúp sức, mấy bao lương thực lớn nhanh ch.óng đưa lên xe. Chú Trịnh chẳng mảy may nghi ngờ, vì trong quan niệm của chú, lương thực là bảo bối, ai mà nỡ đem bán? Nếu đổi phiếu thì Cục lương thực cũng đổi mà.

Đợi chú Trịnh khuất, lão Bạch mới lật tấm vải bạt , Gia Gia bắt đầu chất thêm rau củ. Rau nhà cô nhiều vô kể, là rau vụ đông ăn mãi hết. Đặc biệt là bắp cải, hai sọt lớn đầy ắp, còn ớt, tỏi tây... chiếc xe lừa suýt chút nữa là còn chỗ chứa. Khi lão Bạch đ.á.n.h xe , vết bánh xe hằn sâu xuống đất, Gia Gia thầm lời xin với chú lừa ba trong bụng.

Tiễn một phần vật tư, Gia Gia nhận một xấp tiền và phiếu. Phiếu bộ là phiếu quốc, hạn dùng còn dài. Ngoài còn phiếu dầu, phiếu thực phẩm phụ và đặc biệt là bốn tờ phiếu công nghiệp. Chuyển đến nhà mới chắc chắn sẽ cần mua sắm thêm đồ dùng, phiếu công nghiệp là thể thiếu. Còn về tiền mặt, 28 đồng, ít nhất cũng đủ tiền vé tàu cho cô và hai đứa nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-78-cuoc-chia-ly-va-su-tro-ve.html.]

Giải quyết xong một gánh nặng, Gia Gia ngân nga nấu cơm. Văn Xuân và Văn Huyên chơi bời mướt mải mồ hôi mới chịu về. Thấy mấy bao đồ lớn đặt ở nhà chính, Văn Xuân chạy hỏi: "Tiểu dì ơi, sắp ạ?"

Gia Gia ngạc nhiên: "Sao con ?"

"Dì Yến Yến ạ, dì bảo chúng con sắp lên thành phố sống ."

Gia Gia xoa đầu nó: "Tưởng bở . Ở đó khéo còn hẻo lánh hơn làng chứ." Cô hỏi đùa: "Con lên thành phố sống ?"

Văn Xuân c.ắ.n môi, suy nghĩ hồi lâu. Mãi đến lúc cơm nước dọn , nó mới ôm lấy chân dì khẽ: "Con chỉ theo tiểu dì thôi, dì con đó."

 

Ngụy Đại ở trong rừng suốt nửa tháng để thành một nhiệm vụ gian khổ. Cuối cùng, cấp cũng phê duyệt kỳ nghỉ cho . Tuy nhiên, vì nửa năm qua xin nghỉ quá nhiều nên dự kiến hai ba năm tới sẽ khó mà xin nghỉ thêm nữa.

Chiều qua lên tàu, 4 giờ sáng nay đến nội thành. Sau hơn hai tiếng xe buýt, khi mặt trời ló rạng, mặt ở huyện. Tiệm cơm quốc doanh lúc mở cửa, xửng bánh bao nóng hổi nghi ngút khói đặt ngay lối .

Ngụy Đại đến tìm lão Bạch để mượn xe. Lão Bạch thấy thì chẳng ngạc nhiên chút nào, hút t.h.u.ố.c : "Cách đây hai hôm vợ bảo hôm nay về . cứ cửa sổ mãi, quả nhiên là thấy ."

"Ăn gì ? Làm miếng hãy ." Lão Bạch chỉ tay xửng bánh bao.

Ngụy Đại vội vã: " đang gấp, mượn cái xe hai ngày, hậu thế trả. mua mấy cái bánh bao về nhà ăn dọc đường là ."

"Được, xe đây cứ lấy mà dùng." Lão Bạch khói t.h.u.ố.c ho khụ khụ, trêu chọc: "Vội về thế , chắc là nhớ vợ lắm chứ gì?"

Ngụy Đại cũng chẳng buồn phản bác, chỉ : "Thì đương nhiên , với chị nhà mà lâu thế gặp thì nhớ ?"

Loading...