Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng - Chương 111: Trở Về Đơn Vị
Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:47:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chuyện của đơn vị quan trọng!"
Kiều lão hán kéo Trương Lan, "Đừng lề mề nữa! Con trai sắp , mau bữa cơm ngon !"
"Vâng…"
Trương Lan đáp một tiếng bếp.
"Mẹ… đừng bận rộn nữa! Con ngay bây giờ…"
Kiều Bác yên tâm về phía Tống Ninh, thật sự …
Lúc học, học qua mỹ nhân kế, lúc đó còn cảm thấy chẳng gì to tát.
Bây giờ mới thấm thía, mỹ nhân kế quả là kế sách lợi hại nhất!
Tống Ninh , hừ một tiếng định ngoài.
"Em ?"
Kiều Bác vội vàng kéo Tống Ninh .
"Đi tìm thím Lưu đến trấn may sườn xám chứ ! Bọn em hẹn …"
Tống Ninh kiêu ngạo ngẩng đầu, thèm một cái.
"Anh sắp , em gì với ?"
Kiều Bác mong đợi Tống Ninh, cầu "nụ hôn ly biệt" gì cả, một cái ôm chia tay thì chứ!
"Có về nữa , gì mà !"
Tống Ninh xua tay, vẻ chỉ mong ngay lập tức.
"Đồ vô lương tâm!"
Kiều Bác mắng một câu, "Lúc về gặp thím Lưu, thím nhờ với em, buổi sáng thím việc, đợi buổi chiều hãy .".
"… Sao sớm!"
Tống Ninh hung hăng lườm một cái.
"Em cũng cho !"
Kiều Bác nghiêm túc đề nghị, "Hay là em ở nhà thêm mấy ngày, đợi xong việc ở đơn vị , sẽ về đưa em học?"
"Vậy khi nào về?"
Tống Ninh khoanh tay, ung dung .
"Chuyện …"
Kiều Bác lập tức cứng họng.
Chuyện chắc !
Khi thực hiện nhiệm vụ, ai mà còn để ý đến thời gian?
"Hay là…"
Tống Ninh nhướng mày , xem thể hoa gì .
"Em theo đến đơn vị !"
Kiều Bác thật sự yên tâm về Tống Ninh.
Rõ ràng lúc mới cưới cũng cảm giác , nhưng bây giờ thì !
"Chúng thuê một căn nhà gần đơn vị cho em ở, sẽ tìm một giúp em nấu cơm…"
Như thể trông chừng cô bất cứ lúc nào, cũng đến nỗi lo lắng như !
"Thật ?"
Mắt Tống Ninh sáng lên, chỉ cần đến trường học, cô cũng !
"Thật!"
Kiều Bác gật đầu, quyết tâm.
"Ngẩn đó gì! Đi thôi!"
Tống Ninh vui vẻ kéo tay Kiều Bác, về phòng thu dọn hành lý.
"Kiều Bác…"
Trương Lan kéo Kiều Bác sang một bên, "Thật sự đưa Tống Ninh cùng ?"
"Mẹ cũng cho con đưa Tống Ninh cùng, chỉ là thuê nhà tốn ít tiền ?"
"Tốn tiền là chuyện nhỏ, nhất thời tìm nhà ? Ở thoải mái ?"
"Tống Ninh ăn uống kén chọn, tìm đến nấu cơm ngon thì ?"
"Không thể đợi nhà của đơn vị cấp xuống hẵng qua ?"
Trương Lan thấy Kiều Bác lên tiếng, đồng ý với cách của .
"Mẹ tiếc tiền, dạo Tống Ninh mang về cho nhà ít tiền, đều !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-dong-danh-dua-vao-huyen-hoc-nam-thang/chuong-111-tro-ve-don-vi.html.]
"Những chuyện đều ghi nhớ trong lòng, thật sự cảm kích Tống Ninh! Trong lòng thật sự coi nó như con gái ruột, , còn hơn cả con gái ruột…"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
"Mẹ nhớ ơn của Tống Ninh! Mẹ chỉ sợ một con là đàn ông lo liệu …"
"Hơn nữa… các con đều , cục cẩu đầu kim ai đổi đây?"
Kiều Bác coi như hiểu, mặc kệ Trương Lan một tràng dài, câu cuối cùng mới là trọng điểm!
Tống Ninh lời của Trương Lan, cảm thấy khá buồn mà lắc đầu.
Cái gọi là cùng sơn ác thủy xuất điêu dân, nhưng điêu dân cũng tự .
Người trong thôn nghèo, cả đời chỉ trông chờ mấy mẫu ruộng trong nhà để sống, cũng cách nào kiếm tiền.
Phong tục tông tộc trong thôn mạnh, tất cả đều trông chờ việc sinh nhiều con để lớn mạnh gia tộc của .
Trong nhà mấy miệng ăn chờ cơm, chẳng là coi tiền như mạng !
Tình hình của Trương Lan cũng như , tuy bà coi trọng tiền bạc hơn một chút, nhưng bản tính .
Trong trường hợp liên quan đến lợi ích của bản , bà cũng thường lòng trắc ẩn, trong tình huống bình thường cũng sẽ những việc trong khả năng của .
Những điều cho cùng đều là do bản tính con mà thôi!
Lúc Tống Ninh mới xuyên qua, Trương Lan vu oan trộm tiền trong nhà, Tống Ninh so đo với bà cũng là vì Kiều Bác.
Trên đời ai cũng vả mặt sảng khoái, nhưng nào một mực vả mặt, một mực sảng khoái, cũng là chuyện .
Hành vi của Trương Lan tuy đáng ghét, nhưng cũng là kẻ thập ác bất xá, cuối cùng cũng tự gánh lấy hậu quả.
Đây chính là trong cõi u minh trời định!
Tống Ninh tay nữa, một là tổn thương tình cảm, hai là cũng công bằng.
Suy cho cùng, Tống Ninh là tu hành, tu hành tin nhân quả, cũng tin báo ứng.
Để Trương Lan mất tiền vất vả tích cóp, thật sự còn đau khổ hơn bất kỳ thủ đoạn vả mặt nào.
Còn về Tống Ninh chủ động đổi tiền rách với Trương Lan, chính là sự nắm bắt tâm lý con chính xác nhất của cô.
Chiêu của Tống Ninh, trực tiếp xác định vị thế của cô trong nhà họ Kiều, tiết kiệm nhiều phiền phức cần thiết .
Vả mặt tuy sảng khoái, nhưng khi vả mặt, đến việc cô mất "cục sạc" vận khí nghịch thiên Kiều Bác.
Chỉ riêng việc để cô một ngoài ở, lấy mạng già của cô !
Cô đỏng đảnh, sợ phiền phức, để cô một vất vả xử lý những chuyện vặt vãnh đó, cô cũng .
Bây giờ bao, dùng một ít tiền bạc mà cô mấy coi trọng, là thể đổi lấy việc nhà họ Kiều giúp cô lo lo , thật quá hời!
"Vậy thì cứ để ở nhà một thời gian, đợi con về nhà đổi!"
Kiều Bác liếc Trương Lan một cái, coi như phát hiện , trong lòng bây giờ coi trọng Tống Ninh hơn xa so với coi trọng !
Lời của , rõ ràng là giữ Tống Ninh , còn , thì !
Trong nhà ai quan tâm!
Kiều Bác trong lòng dở dở , cũng nên vui nên buồn!
Vui là, cha coi trọng Tống Ninh.
Dù cũng cần lo cha sẽ bạc đãi Tống Ninh.
Chỉ cần họ ngoan ngoãn lời Tống Ninh, với phẩm hạnh của Tống Ninh tự nhiên cũng bạc đãi họ.
Buồn là, địa vị gia đình của còn đảm bảo.
Cứ thế , thường xuyên ở nhà, cha chẳng chỉ Tống Ninh, mà Kiều Bác là ai ?!
"Vậy !"
Trương Lan còn , Kiều lão hán đột ngột xen một câu.
"Trong nhà chỗ để! Nhà nồi niêu xoong chảo rách nát thế , thật sự để ở nhà ai mà ngủ !"
" lý!"
Trương Lan ngừng gật đầu, "Không thể để ở nhà !"
"Phải mau ch.óng đổi thành tiền, nếu trong lòng cứ yên!"
"Trong lòng cũng yên!"
Kiều lão hán buồn bực cục cẩu đầu kim trong tay, khi cơn phấn khích ban đầu qua , chỉ còn đầy lòng lo lắng.
"Hai đứa Kiều An và Kiều Nhiễm nhiều chuyện còn giữ mồm giữ miệng!"
"Lỡ như để chúng nó , la làng ngoài…"
Trương Lan và Kiều lão hán lòng còn sợ hãi , đồng loạt rùng một cái.
Dường như nghĩ đến cảnh tượng kẻ trộm nửa đêm xông nhà, lửa cháy ngút trời.
"Không tiền thì sống nổi, tiền cũng sống nổi …"
Trương Lan khá lo lắng xổm đất, "Con quản! con thể đưa Tống Ninh !"