Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng - Chương 192: Thành Thật Khai Báo
Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:49:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khóa cửa nhà ngay tối hôm đó Kiều Bác mới.
Đồ đạc cũ trong nhà cũng Kiều Bác đem tặng cho hàng xóm, trong nhà trống huơ trống hoác, ngoài bốn bức tường thì vẫn là bốn bức tường.
Kiều Bác đóng cửa phòng, dụng tâm quét dọn vệ sinh phòng ốc một nữa.
Lát nữa giao đồ điện gia dụng và nội thất sẽ tới, Kiều Bác trông chừng để họ kê đặt vị trí thích hợp.
Hiệu suất của Ôn Uyển cao, tối qua dẫn Tống Ninh chọn xong nội thất.
Nội thất đương nhiên vận chuyển từ nước F về, Tống Ninh còn cao điệu như , nhưng cũng thể tạm bợ.
Thủ đô dù cũng là trung tâm cả nước, các cửa hàng nội thất lớn vẫn nhiều.
Chú Trương gọi một cuộc điện thoại, liền mấy của xưởng nội thất mang catalogue sản phẩm tới.
Tống Ninh chọn vài mẫu theo phong cách thích khoanh , Ôn Uyển cũng giúp khoanh vài cái, căn nhà coi như đầy đủ.
Thời buổi đồ điện gia dụng cũng chẳng mấy món, hơn nữa đều cồng kềnh vô cùng, Tống Ninh lười chọn, liền giao cho chú Trương xử lý.
......
"Cô Tống Ninh, bên xưởng nội thất sắp qua giao đồ , cô theo xem thử ?"
Chú Trương đột nhiên tới, nghi hoặc Tống Ninh đang mặt ủ mày chau.
"Đi! Cháu !"
Giọng của chú Trương khiến Tống Ninh thở phào nhẹ nhõm, cô mới cần loại quà gặp mặt !
Tống Ninh nhanh nhẹn đặt xấp tài liệu đang ôm trong tay lên bàn, dậy thẳng ngoài.
"Đợi ..."
"Đợi ..."
Kỳ Ngọc và Ôn Lan đồng thời mở miệng: "Ký tên hãy !"
Người Tống Ninh cứng đờ, chân bước càng nhanh hơn.
Có quỷ mới ký tên !
Đây quà gặp mặt!
Đây chính là văn tự bán !
Một khi ký những thứ , cuộc đời thắng cá mặn của cô còn tiếp tục thế nào ?
Gánh vác tương lai của bao nhiêu nhân viên, cô tài đức gì chứ!
"Không ký cũng ..."
Kỳ Ngọc ưu nhã cất bước đến bên cạnh Tống Ninh: "Con ký, Kiều Bác ký cũng !"
"Kiều Bác là ai?"
Ôn Lan mới hồi thần từ chuyện Tống Ninh là con của Ôn Uyển và Kỳ Ngọc, cái tên Kiều Bác cho tim đập chân run.
Kiều Bác, là tên đàn ông.
Chẳng lẽ quan hệ gì với Kiều Kiều nhà ông?
"Kiều Bác là chồng của Kiều Kiều..."
Ôn Uyển chủ động giải thích với cha: "Kiều Kiều nửa năm , mới kết hôn với Kiều Bác."
"Cái gì?!"
Tóc gáy Ôn Lan suýt dựng : "Ba đồng ý!"
"Kiều Kiều khó khăn lắm mới tìm về , thể tùy tiện kết hôn như chứ!"
"Con bé mới bao lớn! Gấp gáp kết hôn gì?!"
Ôn Lan giống Kỳ Ngọc, ông trọng sinh, từng gặp Kiều Bác, càng từng tiếp xúc với Kiều Bác, tự nhiên kiên quyết phản đối.
"Cậu cũng là hồ đồ! Đối phương là thế nào còn gặp, giao sản nghiệp cho Kiều Kiều cho , sợ... khụ khụ..."
Ôn Lan kích động mấy câu liền ho khan.
"Ba, ba đừng vội! Kiều Bác giống Lương Cảnh Thâm..."
"Có thể thấy để ý Kiều Kiều, đối xử với Kiều Kiều cũng ..."
Ôn Uyển vội vàng vỗ lưng cho ông, tức giận trừng mắt Kỳ Ngọc, hiếm khi đỡ cho Kiều Bác vài câu.
Kỳ Ngọc nhếch khóe miệng, xoay xoay chiếc nhẫn ngọc tay, trong lòng ngọt ngào.
Vợ ông ...
Tống Ninh đỡ trán, đều là chuyện gì a!
Chủ ý chỉ nghĩ đến tình cảm gia đình ấm áp, ngờ nhiều thì chuyện nhiều, một câu một lời, đều là chủ kiến...
Trước chỉ một Kiều Bác, bạn trai hệ "bố" quản cô, bây giờ thì , lòi một bà , giờ đến cả bố ruột và ông ngoại cũng xuất hiện.
Ngày mai lòi thêm ông nội bà nội, Tống Ninh thấy bất ngờ!
Chú Trương nháy mắt với Tống Ninh: "Chúng bây giờ thôi, bên xưởng nội thất sắp tới ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-dong-danh-dua-vao-huyen-hoc-nam-thang/chuong-192-thanh-that-khai-bao.html.]
Thực Ôn lão lo xa , dựa bản lĩnh của cô Tống Ninh, ai thể lừa gạt cô chứ!
Tiên sinh vẫn là hiểu rõ cô Tống Ninh, cũng tại ông rõ ràng với ...
Tống Ninh hiểu ý, chạy chậm một mạch vọt ngoài.
"Đợi ..."
Ôn Lan còn gì đó, Kỳ Ngọc đỡ lấy cánh tay.
Ông cùng Ôn Uyển mỗi một bên, đỡ Ôn Lan xuống ghế sô pha: "Ba, ba đừng vội! Nếu ba yên tâm, chúng theo xem thử là ..."
Ôn Uyển đỏ mặt trừng Kỳ Ngọc: "Gọi bậy bạ gì đó!"
"Đừng gọi là ba!"
Ôn Lan đối với Kỳ Ngọc cũng chẳng sắc mặt : "Cậu ngược cũng nhiều đấy nhỉ!"
"Nói xem còn cái gì mà ông già nữa?"
"Đừng lấy cái bài của Lưu đại sư lừa , còn đến mức thành lão hồ đồ!"
Lời Kỳ Ngọc ba phần thật bảy phần giả, ông mang lời lừa khác, thể lừa một chuẩn một .
ông lăn lộn mấy chục năm nay cũng sống uổng, ngay cả chút lời cũng , thì đúng là sống uổng phí !
"Còn con nữa!"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Ôn Lan xong Kỳ Ngọc, đầu hận sắt thành thép liếc xéo Ôn Uyển một cái.
"Năm đó thích Lương Cảnh Thâm ? Sao cấu kết với tên tiểu t.ử ?"
"Còn nữa, Kiều Kiều đứa nhỏ đó thành con của con và ? Lương Cảnh Thâm ?"
"Chuyện mất con năm đó, rốt cuộc là thế nào?"
"Hai đứa mau thành thật khai báo!"
Ôn Uyển thẹn quá hóa giận trừng mắt Kỳ Ngọc, chuyện bảo bà mở miệng thế nào?
Chẳng lẽ cứ thế với cha ruột rằng, năm đó bà uống say ngủ nhầm ?
Cái ... thể mở miệng ...
Vợ ...
Kỳ Ngọc nén niềm vui sướng trong lòng, xoay xoay nhẫn ngọc: "Vẫn là để !"
Ông vốn là trọng sinh, kiếp điều tra rõ ngọn ngành những uẩn khúc trong đó.
Không ai rõ ràng nguyên do hơn ông , để ông là thích hợp nhất.
"Mau , đừng nhảm!"
Ôn Lan hừ lạnh một tiếng, trong lòng vẫn chút khó chịu.
Vốn dĩ ông coi Kỳ Ngọc là tri kỷ và bạn vong niên, ngờ tên tri kỷ con rể ông!
Cha ông quả nhiên sai, tất cả đàn ông gọi ông là chú, đều ý !
Kỳ Ngọc lập tức mở miệng, ông thâm tình về phía Ôn Uyển: " yêu Uyển Uyển, vẫn luôn yêu!"
"Anh..."
Ôn Uyển kinh ngạc ông : "Anh... yêu em?"
Bà và Kỳ Ngọc cùng lớn lên, Kỳ Ngọc từ nhỏ trai, con gái thích ông bao nhiêu mà kể.
Khoảng thời gian Ôn Uyển mới yêu, bà thích chính là Kỳ Ngọc.
Đáng tiếc trời sinh một khuôn mặt cao ngạo, lúc nào cũng mang biểu cảm " phàm các ngươi xứng thích ".
Điều cũng khá là... khuyên lui khác...
Ôn Uyển từ nhỏ nuôi chiều, là chịu khổ, tự nhiên dám tùy tiện gửi gắm tình cảm lên Kỳ Ngọc.
mà... Kỳ Ngọc bây giờ yêu bà?
Sao bà thấy hoang mang thế nhỉ!
Ôn Uyển nhất thời trong đầu loạn cào cào, căn bản thể suy nghĩ bình tĩnh.
" thích em hơn ba mươi năm, cũng chỉ em là vẫn luôn ..."
Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Kỳ Ngọc tràn một nụ khổ, chú Trương đều thể tâm ý của ông , Ôn Uyển vẫn luôn thấy.
"Sau khi em chọn gả cho Lương Cảnh Thâm, đau khổ... Ngày em kết hôn chạy tìm em..."
"Lúc đó chúng đều uống nhiều rượu... thì..."
"Sau đó liền Kiều Kiều..."
Kỳ Ngọc áy náy Ôn Uyển: "Lương Cảnh Thâm chính là phát hiện chuyện đêm đó, cho nên mới vẫn luôn chạm em..."
Ông tưởng Ôn Uyển vẫn bộ mặt thật của Lương Cảnh Thâm, nào ngờ, Ôn Uyển sớm thông qua ảo trận do Tống Ninh bố trí bộ chân tướng.
"Kiều Kiều là chuyện thế nào?"