Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Vân Dương một cái, chột lung tung: "Không cả, nhanh sẽ về."

"Anh, em cũng !" Lục Vân Chiêu trả lời ngay lập tức, tắm rửa quần áo, nhất định là gặp cô gái , cô cũng cô gái rốt cuộc là ail

Lục Vân Dương , vẻ mặt chút gợn sóng: "Anh khám bệnh cho khác em cũng ?”

Lục Vân Chiêu liếc mắt một cái vạch trần lời dối của : "Vậy khám bệnh cho khác mang theo hòm t.h.u.ố.c?"

Lục Vân Dương nghẹn một tiếng, một lát lạnh nhạt đáp: "Anh là tái khám, cần mang theo hộp t.h.u.ố.c, em theo gì?"

Lục Vân Chiêu a một tiếng, lời cảm giác giả như ?

đợi cô đáp , Lục Vân Dương khỏi cửa.

Lục Vân Dương tuy rằng nhà họ Tô hiện tại khúc mắc gì với , nhưng chuyện của và Ngọc Đào bây giờ cũng thích hợp công khai, cho nên trực tiếp đường lớn, mà là đổi một con đường nhỏ tới nhà họ Tô, con đường nhỏ thẳng tới nhà của nhà họ Tô.

Không bao lâu, đến đích, từ góc độ của thể trực tiếp thấy cửa sổ phía phòng Ngọc Đào mở rộng, mà trong phòng nhà họ Tô còn mơ hồ truyền đến tiếng chuyện.

Anh đợi một hồi lâu, đợi giọng im lặng một hồi mới chậm rãi tới, thò đầu trong cửa sổ.

Cô gái bên giường, giống như trong giấc mơ của thấy sai biệt lắm, mặc mát mẻ, phía một chiếc quân short, lộ đôi chân trắng nốn mảnh khảnh...

Lúc cô đang cúi đầu, đang khuấy đảo cái gì ở trong chén.

Hô hấp Lục Vân Dương chậm , đó lập tức thu , dựa tường chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.

Đợi khi sắp xếp suy nghĩ, chậm rãi thò đầu , đưa tay nhẹ nhàng gõ cửa sổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-100.html.]

Ngọc Đào đầu, bất ngờ thấy đầu lộ cửa sổ, hoảng sợ, đợi thấy rõ , cô buông việc trong tay lập tức chạy tới đóng cửa, đầu tới cửa sổ, tủm tỉm chằm chằm đàn ông khế : "Sao tới đây?”

Chóp mũi Lục Vân Dương ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt thuộc về cô, giống như trong mộng, ánh mắt liếc mắt quần áo mát mẻ của cô, lặng yên đảo mắt, giọng khàn khàn: "Nhớ em..."

Ngọc Đào ánh mắt lơ đễnh, bộ dáng dám , suy nghĩ trong chốc lát về thực tại.

Thời tiết quá nóng, cô đang nghiền bột t.h.u.ố.c, đều sắp nóng đến nỗi cả một mồ hôi, cho nên một bộ quần áo mát mẻ...

Cho nên, đàn ông đang trốn tránh...

Ánh mắt cô hiện lên một tia hẹp hòi, duỗi tay qua bóp cằm đàn ông, xoay mặt cô, một lát , ghé mặt thì thâm bên tai : "Vậy ?"

Hô hấp ấm áp mỏng manh, tựa như một sợi lông vũ gãi ở trong lòng, ngứa, tê dại.

Ánh mắt Lục Vân Dương dám nhúc nhích, thẳng cô, siết c.h.ặ.t hô hấp: "Em, em ở đây, quá tiện...

Ánh mắt hai , đáy mắt đàn ông đỏ lên, quai cằm căng cứng, gân xanh trán nổi lên, dáng vẻ nhẫn nhịn khiến mặt đều nghẹn đỏ.

Đâu ngón tay Ngọc Đào trượt xuống, nhẹ nhàng cạo xuống yết hầu cao v.út của , con ngươi ẩm ướt , tươi quyến rũ: "Vậy thì để cho em phát hiện là ."

"Hả?" Lục Vân Dương rõ.

Ngọc Đào đưa tay đẩy cửa sổ sang một bên, vỗ mép cửa sổ một cái, tủm tỉm đàn ông: "Vào từ đây ."

Lục Vân Dương trong lòng nhảy dựng lên, l.ồ.ng n.g.ự.c cũng phập phồng kịch liệt theo: "Ban ngày, leo... trèo cửa sổ ?”

Nhìn dáng vẻ dám nghĩ tới của , Ngọc Đào trong lòng hừ một tiếng, lông mày nhíu , mím khóe môi, khuôn mặt nhỏ nhắn bày dáng vẻ mất mát: "Anh nguyện ý thì thôi bỏ ...

 

 

Loading...