Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngọc Đào giật một cái, đột nhiên cảm giác k*ch th*ch như khi xong một chuyện gì đó thì khác bắt gặp : "Chị sốt, chỉ là trời quá nóng thôi, đỏ do nóng..."

chuyện một hồi, ánh mắt liếc qua phía cửa sổ, trong lòng nghĩ, chắc là vẫn rời nhỉ?

Ánh mắt của Tô Ngọc Thanh như đang dò xét cô, cảm thấy vẫn thể yên lòng, sờ trán của cô: " mà trán của chị cũng nóng."

Cô ngây trong giây lát, : "Chị ở đây đợi em chút, em tìm Vân Dương, giờ chắc vẫn còn đang ở nhà."

Nói lập tức rời , Ngọc Đào nắm tay cô kéo : "Đừng , chị , em cần phiền khác ."

"Không chị." Tô Ngọc Thanh tưởng rằng cô chỉ là vì ngại phiền: "Anh Vân Dương là , chỗ nhất định t.h.u.ố.c hạ sốt, em xin thì nhất định sẽ cho."

"Chị thật sự ." Ngọc Đào đến đau cả bụng, chỉ đồ vật để bàn: "Vừa nãy chị đổ t.h.u.ố.c để ý đổ đồ thôi, em cứ việc "

Tô Ngọc Thanh cô một cách tin tưởng, nhưng cùng cũng chẳng phát hiện điều gì khả nghi rằng: "Vậy em việc đây, gì cứ gọi em”

Tô Ngọc Thanh bước ngoài, Ngọc Đào lập tức khoá c.h.ặ.t chốt cửa , đó chạy đến bên cửa sổ bên ngoài, đàn ông vẫn đang dựa mặt bên của bức tường, ánh mắt về nơi xa một cách say đắm.

Ngọc Đào trở nên nhẹ lòng, mím môi, ém giọng một chút: "Người chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-103.html.]

Ánh mắt bất mãn của Ngọc Đào liếc đàn ông, nếu như bỗng nhiên dùng chiêu , lúc nãy cô cũng đột nhiên trở nên hoảng hốt, càng sẽ gọi Ngọc Thanh về: "Đều do , nếu tự nhiên hôn em, Ngọc Thanh cũng sẽ gõ cửa."

đến gõ cửa, thì hỏng chuyện của họ .

Lục Vân Dương thấy vết đỏ ửng mặt cô, đôi mắt thoáng qua, cái dáng vẻ lẳng lơ , giống như là con hồ ly tinh mê hoặc khác .

Anh l**m lấy môi , từ từ dựa qua đó, nựng cằm cô, ngón tay lướt đôi môi hôn đến đỏ ửng lên của cô, giọng như đang hỏi: "k*ch th*ch như , lẽ em thích ?”

Anh luôn nghiêm khắc và chuẩn mực, cho nên Ngọc Đào luôn cảm thấy là một đàn ông nhàm chán, lúc những lời chuẩn mực như , cho cô nhất thời thể phản ứng .

Đến lúc hồn , cô đưa tay lên, một lúc nắm lấy cổ của đàn ông, trực tiếp nhắm vê hướng mà c.ắ.n, giọng rõ ràng: "Vậy đây tiếp tục..."

Lúc nãy gay cấn cắt ngang, lý trí của Lục Vân Dương chiếm lấy đầu óc của , bóp lấy mặt của cô gái, hôn môi của cô, hạ giọng dỗ ngọt : "Ngoan, chơi tiếp, đừng để lát Ngọc Thanh phát hiện."

Ánh mắt Ngọc Đào liếc , đưa tay nâng mặt lên c.ắ.n cằm, giọng mang theo sự hưng phấn: "Không cảm thấy k*ch th*ch , em cũng cảm thấy k*ch th*ch, mau đây!"

vẻ kéo trong, Lục Vân Dương đưa tay một cái chống chỗ cửa sổ, cô mà nghiêm túc giải thích: "Đừng như , một chút mà kinh động đến em, chừng sẽ thể nào đến tìm em nữa."

Tuy rằng của Tô gia vấn đề gì, nhưng nếu phát hiện rằng ban ngày ban mặt, đột nhiên xuất hiện trong phòng của cô, thì cho dù là vấn đề thì cũng sẽ thành vấn đề!

"Hiện giờ vẫn nghĩ với họ như thế nào, em cho thêm chút thời gian, nhanh sẽ tìm cách thôi."

 

 

Loading...