Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Đó còn là do xứng với ." Mắt cô sụp nhẹ xuống, màu đào đôi má cũng trở nên đậm hơn một chút: "Mắt thẩm mỹ của em cũng cao lắm đó."

Cô qua đây cũng sắp ba tháng , tuy là từng gặp qua nhiều, nhưng mà ít nhất cũng ai thể hơn Lục Vân Dương.

Lục Vân Dương mỉm, đưa hộp son trong tay lên: "Cho nên cho Lâm Lệ Phương xong thì đừng nữa."

Anh bỗng nhiên đổi qua chủ đề khác, Ngọc Đào ngơ trong giây lát: "Tại chứ?"

"Như quá nguy hiểm." Người đàn ông cất món đồ lên chầm chậm : "Nếu mà thưa kiện, thì em sẽ lao động cải tạo đó, em chuyện gì ."

"Vậy thì để khác phát hiện." Ngọc Đào trừng mắt , khi việc thể rủi ro của nó chứ, nhưng mắt cách kiếm nhiều tiền, thì chỉ thể thôi: "Kiếm tiền thì chỗ nào rủi ro chứ?"

"Có." Lục Vân Dương một cách dứt khoát: "Nếu như em thật sự thích việc , quen với một trong nhà máy hoá chất, đến lúc đó giới thiệu cho em ."

"Sau đừng mạo hiểm những việc chui như thế nữa"

Tin vẻ khó tin, Ngọc Đào phản ứng một hồi lâu: "Nhà máy hóa chất?"

Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của cô, Lục Vân Dương đưa tay nhẹ nhàng vuốt mũi cô một cái: " , cao Tuyết Hoa mà chỗ chúng bán đắt nhất là sản phẩm sản xuất từ nhà máy của học đó, son môi cũng bán”"

"Nếu em những món như giấy phép của họ, chừng hàng của em còn thể xuất hiện trong trung tâm bách hoá đó, lúc đó em còn thể việc trong đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-105.html.]

Cho dù những việc miêu tả đó thể xảy , nhưng Ngọc Đào cảm thấy, những lời nãy đúng thật là tin nhất mà hôm nay .

Cô cũng mua bán chui như , rủi ro cao , thu nhập cũng hề định, nếu như thật sự thể như , cô chẳng sẽ trở nên giàu ?

Ngọc Đào liên qua đàn ông, tươi hỏi rằng: "Vì thể giúp em ?"

Đôi môi căng mọng hồng đào gần trong gang tấc, Lục Vân Dương bước lên phía trong vô thức, c.ắ.n một cái như là chuồn chuồn chạm nước, nhếch môi một cái: "Anh giúp vợ , thì giúp ai nữa?"

Ánh mắt sâu thẳm, sóng mũi cao, lúc mỉm ngũ quan sâu lắng trở nên ôn hoà, khiến trông học thức hơn một chút.

"Ai là vợ của chứ?" Ngọc Đào mắt mở lên, miệng lớn với giọng điệu bướng bỉnh: "Chúng hủy hôn đấy."

Lục Vân Dương nhướng mày, ánh mặt vô tình rơi trúng bờ n.g.ự.c của cô, nghĩ đến ngày hôm đó những lời khi mà cô tỉnh đòi chịu trách nhiệm, giọng của vô cùng điềm đạm: "Trước đây lúc em chịu trách vì đè lên n.g.ự.c của em thì nghĩ như ."

Ngọc Đào:...

từng qua ?

Chắc chắn là !!! Ngực của cô gái đầy đặn, chỉ cần qua một thì sẽ khiến cho ghi nhớ lấy nó quên, quả tim bên trong lòng n.g.ự.c của Lục Vân Dương như là cái gì đó b.ắ.n một cái mạnh , đau đến nhảy lên: "Hơn nữa em thường nhức đầu nặng n.g.ự.c khó thở chân còn yếu nữa, là bác sĩ, em tìm chồng thì còn tìm ai nữa?"

Người mà đây luôn nghiêm túc, đem những lời từng vô tình dễ dãi một cách chuẩn mực, Ngọc Đào cảm thấy nếu tiếp tục như chừng còn thể sẽ đem chuyện "Âm dương trung hợp" đây luôn.

"Em !" Đuôi chân mày của cô nhướng lên một cái, đôi môi căng hồng của cô chặn miệng , khàn giọng mà rằng: "Anh cứ nhiều chuyện."

 

 

Loading...