Sau khi hai mật âu yếm một lúc bèn giao hẹn thời gian đến nhà máy hoá chất.
Ngọc Đào vốn dự định lấy một bình trong ba bình tặng cho Lâm Lệ Phương để bình mẫu đem qua đó, nhưng mà dùng lượng son trong cả một lọ để mẫu cô cảm thấy là quá nhiều, thấy tiếc tiền, vì quyết định bình mới để bình mẫu.
Chớp mắt đến ngày hẹn đến nhà máy, vì chiêu nay cô còn thị trấn, nên Ngọc Đào thức dậy từ sớm, cô dọn sẵn đồ đạc của , đem theo mẫu son liền khỏi nhà.
Sau khi đến công xã, cô đến bệnh viện để tìm Lục Vân Dương, còn tìm , cô Lâm Lệ Phương kêu .
"Loại son đó của cô còn nữa ?" Lâm Lệ Phương vòng vo mà thẳng vấn đề: "Bây giờ vẫn còn một ít màu phấn, cô khi nào thể cho ?"
Cuối tuần cô một chuyến đoàn văn công trong thị trấn, những cô gái đều đến ngơ , đêu mua, nhưng món đồ thì chỉ ba hộp, mà đủ?
Nhà máy Gia Hoá vẫn còn tình hình như thế nào, tiên đương nhiên là kiếm, Ngọc Đào hiển nhiên thể từ chối cô , chỉ : "Vậy đợi nửa tháng mới ."
Chỉ nửa tháng thôi mà, hàng thì Lâm Lệ Phương thể đợi : "Được, thì nửa tháng , đợi cô."
Ngọc Đào liên gật đầu: " sẽ nhanh nhất thểt"
Bàn bạc xong, cô thẳng tìm Lục Vân Dương, hai từ trong bệnh viện đến quán ăn ăn tô mì là lập tức chuyến xe xuất phát đến thị trấn lúc mười một giờ.
Đến trong thị trấn xe tuy là chật chội, nhưng may mà họ lên xe sớm, vẫn còn thể tìm chỗ để , một mạch đến thị trấn, Ngọc Đào cũng còn cảm thấy thở nổi giống như xe buýt của thôn đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-106.html.]
Đi trong thị trấn, cảm giác giống với công xã.
Thị trấn lớn hơn công xã nhiều, những đoạn đường thẳng lối, từng dãy nhà thẳng hàng, còn xe buýt chạy qua , còn cửa hàng bách hoá đông nghẹt cửa.
Ngọc Đào vẫn còn kịp tận hưởng nơi , Lục Vân Dương trực tiếp dắt cô đến nhà máy .
Loay hoay một hồi, hai phòng tiếp khách trong nhà máy, đợi một lúc thì một đàn ông .
Lúc Ngô Lương Vũ đến phòng tiếp khách, thấy bên bạn cũ của dắt theo một cô gái xinh bên cạnh đến đây, trong lòng vô cùng bất ngời
Anh lúc đầu Lục Vân Dương giới thiệu một bạn cho , còn tưởng là những công việc giống họ, kết quả là một cô gái xinh ?
Cô gái những là xinh , da vẻ cũng đặc biệt , hơn nữa hôm nay cô trang điểm lên, thì càng trông xinh tuyệt trần hơn, sống đời gân ba mươi năm , từng gặp cô gái nào xinh như đây.
"Đây là bạn mà son giỏi ?" Anh vội vàng hỏi Lục Vân Dương: "Lại là một cô gái vô cùng xinh thế ?" Lục Vân Dương sự kinh ngạc trong giọng của , trong lòng đột nhiên xuất hiện một cảm giác vô cùng vui mừng: "Ừm, hôm nay chúng còn đem cả son mẫu đến đây."
Chúng ?
Ngô Lương Vũ xong cảm thấy gì đó đúng lắm, thấy cách hai cạnh dường như chút gần, còn dáng vẻ thiết, thêm chút dáng vẻ xứng đôi lứa của hai họ, liền bình tĩnh .
Hai họ chắc chắn gì đó!
Muốn , hiểu rõ Lục Vân Dương trừ việc thường ngày thích nghiên cứu y học, đối với việc riêng tư cá nhân của một chút cũng để ý.