Ngọc Đào thật sự thích chiếc đầm màu , mặc lên lúc , màu sẽ quá nổi bật, cũng trông quá quê mùa, hơn nữa còn là đầm dài, cô thích!
đây? Mắt thẩm mỹ của đàn ông quá khác biệt so với cô?
Sau khi dây dưa một hồi, cô đổi một chiếc đầm khác: "Vậy cái thì ?"
Lục Dương tỏ vẻ trầm đoán một hồi, xem giúp cô một lân nữa.
Chiếc đầm màu hồng phấn , tay áo còn quá ngắn nữa, vấn đề là chiếc đầm chỉ dài qua đầu gối, lẽ là ai mặc cũng đều sẽ như , đôi chân thế nào cũng sẽ thấy hất.
"Bình thường." Anh với giọng hời hợt, cũng đ.á.n.h giá chiếc đầm cao.
Ngọc Đào cảm thấy màu sắc của chiếc đầm thật sự là , nhưng quả thật như , kiểu dáng tâm thường, cho nên cô một chiếc đầm khác.
"Vậy cái thì nào?" Cô ướm thử một cái.
Lục Vân Dương qua một cái, chất vải màu trắng , mỏng, nếu mà mặc thêm gì bên trong nữa, nhất định sẽ thấy hết bên trong, đ.á.n.h giá một nữa chiếc đầm bằng hai chữ bình thường.
Ở đây thật sự nhiều quần áo, nhưng đầm thì ít, Ngọc Đào lựa chọn một hồi lâu nhưng đều đàn ông chê bai, trong lúc tức giận, cô chỉ từng dãy quần áo đang treo lên, to rằng: "Vậy thấy cái nào thì em thử cái đó !" Lục Vân Dương một lượt qua dãy quần áo quyết định chọn một chiếc đầm dài màu đỏ, ho nhẹ một tiếng, với nhân viên bán hàng rằng: "Cứ cái , lấy xuống xem thử nào."
Loại đầm đỏ như chiếc đầm đều hàng gì đặc biệt, bình thường khi kết hôn một là tự may, hai là mua những loại như thế , vì mà kiểu đầm luôn bày bán ở đây.
Nhân viên bán hàng mỉm, lập tức lấy ngay xuống.
Ngọc Đào thấy màu của chiếc đầm , ngay lập tức đổi sắc mặt, đàn ông quê mùa như thế chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-109.html.]
Bình thường ai mà mặc chiếc đầm màu đỏ rực như !
Càng là đang gấp rút chuẩn kết hôn!
Nhìn thấy cặp chân mày của cô nhíu , gương mặt tỏ vẻ vui, Lục Vân Dương nhướng mày một cái, hạ giọng rằng: "Chiếc đầm , em mặc lên nhất định sẽ trở nên nhất."
“Gì chứ, cái ... Ngọc Đào lập tức một tràn, đó từ từ đàn ông, chớp mắt một cái.
Giống như là nghĩ trò gì thú vị , cô liền phá lên, câm lấy chiếc đầm từ từ về phía đàn ông.
Sau đó một hồi, cô về phía đàn ông ngoắc ngón tay một cái, ám chỉ kêu cúi xuống.
Lục Vân Dương cứ mà theo, cúi nhẹ xuống.
Ngọc Đào chạy đến bên , dùng môi hôn lên mặt một cái, giọng thanh thoát : “Anh nhảm gì chứ, em mặc quần áo mới là nhất.
Giọng cô tựa như mang theo móc câu, câu dẫn đàn ông cầm nổi lòng nghĩ đến dáng vẻ cô giường mảnh vải, để lộ cơ thể xinh ...
Sức công kích của hình ảnh trong tưởng tượng đó quá lớn, Lục Vân Dương bỗng trở nên tỉnh táo, lùi vê hai bước, gò mà cũng nóng râm ran lên.
Ngọc Đào chăm chú quan sát vẻ luống cuống hiện lên mặt , ngay đó liền tiến lên, ánh mắt đầy ý dồn hỏi: "Anh xem ?"
Xung quanh qua kẻ , bán hàng cứ chằm chằm , Lục Vân Dương khẽ nuốt nước miếng, ừ một tiếng nhỏ xíu gân như thể thấy .
cũng cam lòng yếu thế, chằm chằm ánh mắt ranh mãnh của cô gái, trâm giọng : " bộ trong tay em cũng ."
Người bán hàng mặc dù hai cái gì nhưng mắt cô thì tinh, là đàn ông kết hôn .