Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 111

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cô nuốt nước miếng, bàn tay nhỏ nhắn đang nắm c.h.ặ.t vạt áo bất giác thả lỏng, cô từ từ khom tựa đầu lưng , đó duỗi tay nhẹ nhàng ôm lấy .

Bỗng nhiên cô ôm lấy, Lục Vân Dương giật theo bản năng rúm , chiếc xe cũng theo đó mà chao đảo.

Cô gái liền kêu "Á" một tiếng như là sợ sẽ văng , ôm c.h.ặ.t lấy : "Anh , em sắp văng ngoài luôn đây !"

Hai cánh tay Lục Vân Dương dùng lực giữ c.h.ặ.t ghi đông, nhanh kiểm soát đầu xe, xe chạy vững nhưng con gái phía càng ôm c.h.ặ.t hơn.

Anh c.ắ.n răng, cũng thể dừng xe , chỉ đầu một cái trầm giọng : "Đừng lo, tay lái vững lắm, cần ôm c.h.ặ.t thế !"

"Không , em sợ lắm." Ngọc Đào dường như tin lời , xiết c.h.ặ.t đôi tay mảnh khảnh ôm càng thêm c.h.ặ.t: "Vừa nãy suýt nữa là em té !"

Lục Vân Dương bặm môi, lòng thâm nghĩ, nếu tại hành động bất ngờ của cô thì chuyện mất lái .

"Không thế nữa ." Anh c.ắ.n răng bảo đảm với cô: "Nghe lời , thả lỏng chút."

"Không." Ngọc Đào khẽ c.ắ.n đôi môi đỏ thắm, khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên tránh móc: "Lỡ ngã thì , em sợ đau lắm."

Từng cơn gió mát thổi qua trong ráng chiêu đỏ rực, âm thanh nũng nịu của cô gái theo làn gió lướt đến bên tai như áo qua một lớp đường, ngọt ngào đến mức khiến thể chối từ.

Cô dường như sợ ngã, đôi tay vẫn vòng qua ôm thật c.h.ặ.t, sự tiếp xúc dấy lên một mồi lửa, mồi lửa từ lưng lan .

Lục Vân Dương nhất thời chẳng gì.

Rõ ràng là chiều tối thế mà trời hình như còn nóng hơn cả ban trưa, trán lấm tấm những giọt mồ hôi, thở càng lúc càng nặng nề, một cảm giác khô nóng khó tả từ đáy lòng lan khắp cơ thể.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-111.html.]

Anh cũng chỉ là một đàn ông như bao đàn ông khác, bản năng mà đàn ông cần , nhưng trông cái tư thế của cô, gì cũng vô dụng.

Cơ thể căng cứng suốt dọc đường, hô hấp cố nén suốt dọc đường, cuối cùng lúc gân về đến nhà cô cơ hội hít thở lấy .

Trời dần tối, lúc lối rẽ một bóng , Lục Vân Dương dừng xe, cô gái vẫn lưng : "Em nhà nhé, em sẽ "

Ngọc Đào nhảy xuống khỏi xe , hai tay chắp , gương mặt trong ánh chiều tà càng thêm thâm sâu, nghĩ đến căng cơ bụng suốt dọc đường cô nhịn suy nghĩ vẩn vơ.

"Lục Vân Dương..." Cô nghiêng đầu, mỉm gọi.

Lục Vân Dương đáp : "Sao thế?"

Trông thấy dáng vẻ lưng cao chân dài bên xe đạp của , cô gái mỉm : "Đã ai từng rằng cơ bụng của sờ thích cực ?"

Lời , vốn dĩ trong cơ thể đàn ông đang năm phần khô nóng bỗng chốc tăng lên thành bảy phần, ngọn lửa trong lòng Lục Vân Dương dường như đang trào ngoài.

Đã ai từng ? Đương nhiên là , bởi vì giờ chỉ mỗi cô sờ chứ mấy!

"Chưa ai cả." Anh mím môi, giọng trâm: "Mau , còn về là em lo đấy."

Ngọc Đào một tiếng, trong mắt ánh lên vẻ vui mừng, cô mỉm dùng giọng ngọt như bọc đường hỏi : "Thế tối nay nhớ em ?”

Trong bóng tối của ngày tàn, gương mặt cô gái xinh đến động lòng , con ngươi hẹp dài của đàn ông làn môi cô mang theo ý xâm chiếm, miệng mấp máy: "Nhớ chứ, chắc chắn là nhớ ."

Ngọc Đào dường như lòng với câu trả lời của , chỉ nghiêng về phía khẽ giọng nhắc nhở: "Vậy thì, nhớ cả dáng vẻ lúc em mặc gì nữa nhé."

 

 

Loading...