Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 112

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Bên tai Lục Vân Dương ong lên mấy tiếng, khuôn mặt kề bên như trứng gà bóc, ánh mắt đạt ý đồ hiện lên rõ trong đôi mắt đó, dường như chẳng hề thương xót gì cho kẻ nín nhịn suốt dọc đường gì cả.

Có vẻ như k*ch th*ch, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, vươn tay nắm lấy cằm cô cúi đầu, từng bước từng bước chiếm lấy đôi môi cô.

Một lúc , ôm c.h.ặ.t lấy cô như thể cô hòa thể , giọng cũng như từ trong kẽ răng lọt : "Được, sẽ nhớ dáng vẻ mặc đồ của em."

Cứ như thật sự nguyền rủa, kể từ khi câu cho đến khi cô rời , trong đầu cứ tự chủ khắc họa dáng vẻ mảnh vải của cô, cơn nóng trong càng cháy càng dữ dội, khi trông theo bóng cô dần khuất khỏi tâm mắt, đầu thẳng đến con sông quen thuộc của .

Buổi tối nước sông lạnh, đàn ông ngâm một hồi lâu cuối cùng cũng giải tỏa cơn nóng trong .

Anh mò mẫm về nhà.

Lúc thỉnh thoảng Lục Vân Dương cũng sẽ về nhà, nên việc đột ngột xuất khiến cũng khiến nhà họ Lục bất ngờ, đợi ăn cơm xong, Tống Mỹ Hoa tranh thủ cơ hội hỏi chuyện đây và cô gái tiến triển đến .

Lục Vân Dương hiểu rõ từng trong nhà, cha và ông nội chắc chắn sẽ phản đối chuyện và Ngọc Đào ở bên , đơn giản chỉ là tìm một cô gái công việc như , chỉ cần chuyện công việc sắp xếp thỏa những chuyện khác căn bản thành vấn đề.

"Đợi vài hôm nữa con hỏi ." Anh chậm rãi đáp.

"Mẹ con" Tống Mỹ Hoa càm ràm: "Con hỏi sớm chút, cũng cần chuẩn tâm lý, cần mua ít vải về quần áo ga giường vỏ gối gì đó."

Không nhắc đến quân áo ga giường thì thôi, nhắc đến trong đầu kìm nghĩ đủ thứ linh tinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-112.html.]

Đêm đó ngủ yên chút nào, đầu óc mơ mơ màng màng mơ thấy từng chuyện hôm nay với Ngọc Đào, nhất là lúc mà cô xe đạp.

Xúc cảm từ lưng truyền đến đó mêm mại như bông, như khiến lún sâu trong đó, đây là một trải nghiệm mà nay từng , xúc cảm đó khiến cho kìm chạm tiếp, thế nhưng giơ tay chỉ chạm , cũng tỉnh mộng...

Ánh nắng ban mai giữa hè rọi qua cửa sổ chiếu xuống khiến cho mặt đất trở nên rực rỡ, khí nóng bức tràn ngập trong phòng, đàn ông khẽ hé mắt, yết hâu nóng rát, cơ thể cũng vô cùng đau đớn.

Anh tắm .

Tống Mỹ Hoa phát hiện mới sáng sớm con trai lấy một chum nước đầy ắp tắm, thế còn tắm suốt một tiếng đồng hồ, cái vẫn tính là gì, còn giặt quần áo ở nhà.

Con suối của đại đội ở cách đây cũng khá xa, mỗi lấy nước cũng khá phiần phức, tắm giặt đồ, đây rõ ràng là đang lãng phí!

"Con để quần áo đó tối đem sông giặt cho." Bà quát ầm lên: "Đừng mỗi về nhà là phá hoại nước ở nhà như thế."

Lục Vân Dương đem quần áo trong tay nhúng nước, mặt biểu cảm : "Con giặt xong ." Lục Trung Triển thấy Tống Mỹ Hoa sắp quát lên bèn vội : "Trong chum vẫn còn ít nước đấy ? Buổi sáng ăn qua loa bát mì là ."

Nói xong còn quên lườm con trai một cái, thấp giọng dặn dò: "Con là bác sĩ mà đường tự kê ít thảo d.ư.ợ.c thanh nhiệt hạ hỏa để trong nhà ?”

Lục Vân Dương:...

"Cha, như cha nghĩ ..."

"Đừng nữa, cha cả " Lục Trung Triển cũng tiện nhiều, lòng thầm nghĩ ai mà chẳng thời tuổi trẻ sinh lực dồi dào: "Con nên lấy vợ ."

 

 

Loading...