Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 113

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Vân Dương còn lời nào để phản bác.

Buổi chiều còn ca trực, ăn sáng xong dắt xe đạp khỏi nhà, nghĩ đến Ngọc Đào, lén xe rẽ lối nhỏ đến nhà họ Tô.

Chẳng bao lâu đến nơi, cửa sổ phòng Ngọc Đào mở rộng, thế nhưng cô ở trong phòng.

Vốn cứ ngỡ nhà họ Tô đều cả , thế nhưng kỹ thì hình như trong phòng tiếng ai đang quở trách Ngọc Đào.

Bên , một nhóm đang trong nhà họ Tô.

"Cháu còn lừa ai?" Bà nội Tô đỏ mắt Tô Ngọc Đào, tức đến mức sắp bùng nổ: "Hai chiếc váy đắt như , cứ coi như cháu bỏ tiền mua , thế phiếu đó ở ?"

"Thật sự là cháu mượn của bạn." Tô Ngọc Đào một nữa.

Mới sáng sớm, bà nội Tô phòng gọi cô dậy, nhưng ngờ bà phát hiện bộ quần áo mới vẫn kịp thu.

Bà nội tinh, phát ngay giá trị của bộ quần áo .

Bà nội cho rằng Ngọc Đào trộm tiền và phiếu, hoặc thực hiện giao dịch ở chợ đen nên mới truy hỏi đến cùng.

Sau khi Ngọc Đào giải thích một nữa, bà nội vẫn tin.

"Cháu xem, rốt cuộc bạn đó là ai2" Bà nội Tô tức giận quát: "Người bạn nào hào phóng đến mức cho cháu mượn nhiều tiền như để mua quần áo?"

"Chỉ là một bạn thôi, bà ." Ngọc Đào trực tiếp với họ phiếu đó là của Lục Vân Dương, nhưng cô sợ bà nội tin, ngược bà nội còn chuyên tâm canh chừng và Lục Vân Dương, bắt hai duy trì cách.

"Không quen thì cũng tên, nhà ở ." Bà nội Tô lạnh lùng .

Tuy bà nội tin tưởng cháu gái , nhưng hai chiếc váy ít nhất cũng sáu đồng, năm thước vải, hai thứ hề rẻ, bà nội nhất quyết thu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-113.html.]

là tiền của , mượn phiếu của bạn, nhưng rõ rốt cuộc là bạn nào, bà nội tin cũng thể tin .

Ngọc Đào buông xuôi mí mắt, gì.

Bà nội Tô thấy cô rằng, trong lòng càng tức giận hơn.

Vốn tưởng cô cháu gái yên mấy hôm khi hủy hôn, bà nội còn mừng thâm trong lòng, ai ngờ vẫn hệt như lúc !

"Bây giờ cháu ầm ï nữa, bắt đầu lén lút chuyện đúng hả?" Bà nội tức giận .

"Cháu việc ." Ngọc Đào ngước mắt lên, thấp giọng : "Cháu giải thích , là bà nội tin cháu.

Cho dù cháu bạn là ai, bà cũng cảm thấy cháu đang dối."

" đấy, " Trịnh Xuân Linh cũng con gái lấy hai chiếc từ , nhưng bà sẵn sàng tin tưởng Ngọc Đào: "Ngọc Đào nhát gan, hai chiếc váy hề rẻ, thể chuyện ạ?"

"Chắc chắn chị dối ạ" Nhìn bà nội đang bực tức, Tô Ngọc Thanh cũng kiêm chế , lên tiếng: "Cháu chị tiền, chị mua ."

Tô Ngọc Thanh đây chị tiết kiệm phí sinh hoạt, nên đây đích thị là tiền tích cóp của chị, chị chị mượn phiếu mua vải thì chắc chắn là mượn .

"Hai đứa đừng giúp nó." Bà nội Tô nghiêm nghị, tiếp tục xịu mặt xuống: "Nếu thật sự là phiếu mượn của bạn, tại , bạn gì mà thể gặp, thể ?"

"Chị, chị " Tô Ngọc Thanh hiểu vì , dù thì đến lúc nào đó cũng cần trả , chừng bà nội còn thể giúp cô trả phiếu: "Rốt cuộc chị mượn phiếu của ai thế?"

Nghe xôn xao, Ngọc Đào thở dài.

kịp mở miệng, một giọng đàn ông vang lên: "Là phiếu cháu cho mượn."

Vừa dứt lời, đều ngoái đầu , Lục Vân Dương ở cổng sân từ lúc nào.

"Cháu lấy phiếu đưa cho Ngọc Đào ạ”" Lục Vân Dương trong : "Bà nội Tô, Ngọc Đào việc gì cả, bà đừng hiểu lầm cô "

 

 

Loading...