Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 114

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thấy tiến gân , Ngọc Đào thâm cảm thấy gì đó đúng: "Sao, đến đây?"

Lục Vân Dương nhướn mày, trả lời cô, sang bà nội Tô, thấp giọng : "Bà nội, phiếu là cháu đưa cho Ngọc Đào, nãy tranh luận nên đến giải thích một chút."

Một câu đơn giản nhưng cung cấp đủ manh mối cho nhà họ Tô.

Hai vốn quá thiết, từ chuyện hủy hôn, về cơ bản coi như kết thù kết oán, nhưng bây giờ Lục Vân Dương đến tìm Ngọc Đào, còn cho cô mượn phiếu?

Họ trở nên thiết như từ lúc nào?

Đôi mắt nhỏ đục của bà nội Tô khẽ chuyển động, khi là phiếu Lục Vân Dương cho mượn, bà nội thở phào một : "Bây giờ cháu tìm nó để lấy phiếu ?"

"Không ạ-" Lúc Lục Vân Dương mới nhận , hình như thái độ của nhà họ Tô đối với vẫn đổi.

Anh mỗi đến tìm Ngọc Đào đều lén lút như yêu đương vụng trộm, nếu như , chi bằng thẳng thắn thừa nhận chuyện hai với nhà họ Tô.

Anh ngoái đầu, trực tiếp nắm tay Ngọc Đào, bà nội, ánh mắt chân thành: "Cháu nhớ cô nên đến thăm."

Bàn tay to lớn bao trùm tay cô, ấm từ lòng bàn tay khiến cô cảm thấy nóng lên.

Ngọc Đào vô thức rút tay , nhưng nắm c.h.ặ.t.

Cô trân trân .

Không ngờ dám mặt nhà họ Tô, chào hỏi gì trực tiếp nắm tay cô như ! Đây chẳng đang công khai hai là một đôi với mấy nhà họ Tô ?

Anh bàn bạc gì với cô, cô cũng chuẩn gì để ứng phó!

Bà nội Tô và mấy khác đều giật vì hành động của , ngơ ngác hai nắm tay thật c.h.ặ.t, một lúc lâu vẫn phản ứng.

Sau khi định thần , Trịnh Xuân Linh bước lên , kéo Ngọc Đào : "Hai đứa đang gì thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-114.html.]

biến sắc, vội về phía con đường nhỏ ngoài vườn: "Còn tay trong tay nữa, điên hả?"

Lục Vân Dương cũng sớm đoán nhà họ Tô sẽ phản ứng như , vì thế nghĩ cách đối phó phù hợp khi đây: "Thím Tô, cháu điên, cháu đến tìm Ngọc Đào, tiện thể thông báo với về chuyện của chúng cháu."

Hai tay trong tay mặt , Lục Vân Dương những lời , những còn thể tình huống hiện tại của hai họ chứ?

, từ lúc nào mà hai ...

Khiến quá quá quá quá bất ngờ .

Trịnh Xuân Linh ngây , giờ từng nghĩ hai họ sẽ qua với .

Bà ngoái đàn ông của , một hồi lâu vẫn thốt nên lời.

"Vào cả !" Vẫn là bà nội giữ bình tĩnh, sắc mặt bà nội trâm xuống, gọi nhà ngay.

Sắc mặt của họ Tô cho lắm, rõ ràng ánh nắng buổi sớm nóng, nhưng khí trong nhà ấm áp, Ngọc Đào cảm thấy lành lạnh.

đàn ông, đang nghiêm mặt, bộ dạng còn nghiêm túc hơn cả bà nội.

Lục Vân Dương cảm nhận ánh mắt cô, liếc mắt sang , khẽ , ý cần lo lắng.

Bà nội Tô thấy hai đang đưa mắt , húng hắng ho vài tiếng, chỉ Ngọc Đào, lạnh lùng: "Hai đứa qua với từ bao giờ?"

Bà nội nhướng mắt, dáng vẻ hung dữ như đang tính sổ.

Ngọc Đào nơm nớp lo sợ.

Tuy cô là yêu tinh, cũng lo lắng bà nội sẽ những lời phản đối họ ở bên , nhưng nếu bà nội và đồng ý với và Lục Vân Dương, cô sẽ vui hơn nhiều.

"Cũng lâu lắm ạ." Cô thành thực trả lời: "Mới gần đây thôi."

Hiển nhiên bà nội Tô hài lòng với câu trả lời , hếch mặt lên, giọng điệu càng thêm nặng nề: "Rốt cuộc là bao lâu?"

 

 

Loading...