Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:16:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Vân Dương , nhướng mày, cô với ánh mắt sâu thẳm: "Đừng linh tinh, ở đây, họ sẽ đồng ý thôi."

Bà nội Tô cũng suy nghĩ gì, Vân Dương là đứa trẻ bà trúng.

Theo lý mà , bà nội nên vui khi hai họ ở bên mới , nhưng ai bảo đây cháu gái một tá chuyện âm ï chứ.

"Bà tin hai đứa ." Bà nội Lục Vân Dương, .

Sau đó trừng mắt Ngọc Đào: “Cháu đừng loạn như ."

Lời của bà nội thể coi như phản đối họ ở bên .

Ngọc Đào thở phào một , hi hi đáp : "Cháu , thưa bà”

Bà nội sợ hai chuyện khác , những lời "bùm bùm đốp đốp", nên bà nội xong, Trịnh Xuân Linh tiếp tục.

Nếu vì Lục Xuân Dương , mấy họ vẫn còn tiếp, Ngọc Đào cũng thời gian để chút chuyện nhẹ nhàng với Lục Vân Dương.

Trước lúc , cô, thâm: "Ngoan ngoãn ở nhà đợi , nghĩ ngợi những chuyện khác.

Đợi lúc nào công việc của em định, chắc chắn bà sẽ phản đối chúng ."

"Chuyện công việc ?" Ngọc Đào nhíu mày, tuy cô tin tưởng tay nghề của , nhưng dễ gì nắm bắt công việc như .

Cô chớp mắt, hàng lông mày dài khẽ nhíu , gương mặt hờn dỗi quyến rũ vô cùng.

Nếu đó, Lục Vân Dương sẽ kiềm chế mà c.ắ.n cô một cái: "Anh , đừng lo lắng, kết quả sẽ báo cho em ngay.

Thời gian gấp rút, vài câu vội vê công xã, Ngọc Đào tiễn trong ánh của .

Anh rời , Tô Ngọc Thanh và Ngô Hiểu Phượng dính lấy cô ngay, họ như s.ú.n.g b.ắ.n liên thanh, hỏi cô dồn dập.

Tâm trạng Ngọc Đào , cô ngần ngại chia sẻ chuyện của và Lục Vân Dương.

Ngọc Đào đợi hai ngày, vẫn gọi đến phòng việc của đại đội, trong khi giấy thông báo kết quả của Tô Ngọc Thanh gửi đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-116.html.]

Không ngoài dự tính, thành tích dự thi của Tô Ngọc Thanh .

Cả huyện chung một đề thi, ba trăm đến tham dự, thành tích của cô thứ năm trong công xã.

Bà nội Tô vô cùng vui mừng, tối đó liền g.i.ế.c gà mời những trong đội quan hệ với nhà họ Tô đến ăn cơm, cả Lục Chí Quân cũng đến.

Trong nhà ồn ào náo nhiệt, bà nội còn mang rượu nhà tự ủ .

Ngọc Đào cũng vui vẻ, lén uống một ít, nhưng t.ửu lượng của cô , mới uống một chén nhỏ cảm thấy biêng biêng.

Cuối cùng chịu nữa, cô xách đèn về phòng .

Cửa phòng đóng , âm thanh ồn ào náo động bên ngoài chặn ngoài cửa, tuy trong phòng vẫn thấy văng vắng tiếng hò reo nhưng cũng yên tĩnh hơn nhiều.

Cô đặt ngọn đèn dầu lên bàn, nhưng kịp ôm châm từ đẳng , cứ thế lọt thỏm lòng đó.

Ngọc Đào uống rượu, lúc đang ch.óng mặt, mở miệng kêu lên trong vô thức.

trong nháy mắt, một bàn tay to lớn trực tiếp bịt miệng cô , một giọng nam tính, trâm thấp vang lên: "Đừng hét, là "

Mùi hương quen thuộc xộc mũi, Ngọc Đào mềm nhữn , trực tiếp dựa lông n.g.ự.c , ngoái đầu lên, bắt gặp gương mặt mang đầy ý vị sâu xa của đàn ông .

Bên ngoài vẫn , đàn ông lẻn phòng cô, k*ch th*ch quá mất!

Tim cô đập "bịch bịch", xoay ôm ghì cổ , nhón chân, đặt một hôn lên môi .

Nụ hôn của cô mãnh liệt dồn dập, khiến Lục Vân Dương kịp trở tay, lưỡi cô quấn quanh lưỡi .

Anh nhắm mắt theo bản năng, ôm ghì lấy cô, hôn tới tấp.

Lúc , cũng ngửi thấy mùi rượu tỏa từ cơ thể cô.

Lục Vân Dương vội đẩy cô , thở hổn hển.

Anh điều hòa nhịp thở của , xuống, hỏi: "Em uống rượu ?”

 

 

Loading...