Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:16:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nồng nhiệt với đôi môi vẫn đủ tách , Ngọc Đào vui, cô ôm c.h.ặ.t eo , ngẩng đầu : "Ngọc Thanh thi , bà gọi đến ăn cơm, ông cũng ở ngoài đấy, ngoài chào hỏi ?”

"Không.

" Vốn dĩ Lục Vân Dương bằng cửa chính, nhưng lúc ở bên ngoài hình như thấy nhà họ Tô đang nhiều , nên chỉ thể trèo cửa sổ : "Anh đến chỉ vì thăm em thôi."

Ngọc Đào bất ngờ khi thấy đến, cô bật khanh khách, hỏi: "Ngày mai cũng cuối tuần, đến đây giờ ?"

Có vẻ cô uống nhiều rượu, hai gò má ửng đỏ, đôi mắt đen láy mơ màng, gương mặt nhỏ nhắn nở nụ , thật khiến Lục Vân Dương thất thần vì mê mẩn.

Anh định thần , đưa tay nhéo tai cô, : "Đến báo tin cho em, sợ em sốt ruột."

Bộ não đang choáng váng của Ngọc Đào sực tỉnh: "Tin gì?"

"Chuyện công việc, em quên ?" Lục Vân Dương : "Họ hai ngày nữa em đến gặp giám đốc, chuyện thể thỏa "

"Thật ?" Ngọc Đào vui mừng mặt: "Gặp giám đốc là em tuyển dụng ?"

"Ừm, gần như chắc chắn tám, chín phần ." Ánh mắt Lục Vân Dương dịu dàng, khẽ nhéo má cô, bàn tay mềm mại, ấm áp: "Có vui ?"

Ngọc Đào đến đây ba tháng , cô đều dành phần lớn thời gian thuê, ruộng cùng nhà họ Tô.

Mặc dù nhà họ Tô đều chăm sóc cô, để cô việc nặng, nhưng cô vẫn cảm thấy mệt mỏi.

Nếu lúc một công việc nhẹ nhàng hơn ruộng, cô còn thể vui ? "Tốt quá , em ruộng kiếm sống nữa." Cô gật đầu lia lịa, rôi với ánh mắt đáng thương, giơ tay : “Anh xem, em cháy nắng đen sì cả ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-117.html.]

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, căn phòng trở nên ấm áp yên bình, cánh tay của cô lộ mắt , đen , nhưng nó mảnh mai, mịn màng.

Lục Vân Dương "ừm" một tiếng, thì thâm: "Không , em sẽ trắng nhanh thôi."

"Cảm ơn ." Ngọc Đào mỉm thu tay , ngước : "Anh giúp em nhiều, em nên thế nào để cảm ơn đây?"

Cô ngẩng mặt lên, làn tóc rối, nước da căng mọng, đôi môi đỏ hồng, lông mày như tranh vẽ.

Dưới nền ánh sáng dịu nhẹ, khuôn mặt trở nên vô cùng mê hoặc, như một yêu tinh quyến rũ, khiến hồn xiêu phách lạc.

Ánh mắt Lục Vân Dương khẽ run lên, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c cũng trở nên loạn nhịp, mỗi nhịp đập đều khiến cả cơ thể thao thức.

Anh đột nhiên siết c.h.ặ.t vòng tay, áp đầu cô n.g.ự.c , ôm ghì.

"Vậy chúng kết hôn ." Anh cúi đầu, ghé sát đôi môi mỏng lên vành tai cô, thở nóng ấm phả lên cổ cô: "Có ?"

Tiếng th* d*c trầm thấp quanh quẩn bên tai, giống như một sợi lông vũ nhẹ nhàng xet qua lỗ tai, một cảm giác tê dại dọc theo tai chạy trong , Đột nhiên Ngọc Đào xụi lơ, cả trực tiếp treo .

Hành động của cô trong mắt Lục Vân Dương dường như là câu trả lời, cánh tay của một nữa thắt c.h.ặ.t, buộc cô trả lời: "Chúng kết hôn ?”

Giọng của đàn ông khàn khàn, như ma lực quyến rũ, cho cô gái thể gật đầu, giọng nũng nịu từ môi tràn : "Vâng, chúng kết hôn."

Bên ngoài ồn ào náo nhiệt ngừng, trong cơ thể khô nóng cũng kém, câu trả lời giống như một viên t.h.u.ố.c an thần, trái tim Lục Vân Dương đột nhiên yên tĩnh , buông tay , giọng cũng bình tĩnh vài phần: "Anh kết hôn từ nhiều năm , còn em thì ?"

Ngọc Đào tách từ trong n.g.ự.c , đưa tay ôm cổ , nâng con ngươi mê ly chằm chằm : "Em ngày mai sẽ kết hôn."

Lục Vân Dương phì "ha ha”: "Em gấp như ?”

 

 

Loading...