Lục Vân Dương hai ba bước tới mép giường, chỉ cúi đầu liếc mắt một cái, thấy rõ sóng lớn mãnh liệt và chân dài mảnh khảnh của nọ giường!
Cô gái da trắng môi đỏ, thể mê một tâng ánh sáng dịu nhẹ ở bên trong phòng càng thêm kiều diễm, giống như đang mô tả một cảnh xuân hoạt sắc sinh hương.
Dụ một cách ph*ng đ*ng như !
Hô hấp đàn ông chậm , tay đang buông thống ở bên cạnh chậm rãi nắm c.h.ặ.t , lúc cỗ nóng ran trong cơ thể rục rịch.
Trước đối với sự dụ dỗ của cô, vẫn luôn vô cùng kìm nén, bởi vì khi đó quan hệ hai vẫn tiến tới hôn nhân, nhưng bây giờ kết hôn , đối mặt với loại chuyện mắt , cũng thánh nhân nữa.
Anh cúi xuống, đưa tay định chút gì đó.
còn kịp gì, cô gái giường bỗng nhiên mở mắt, đưa tay , lập tức ôm cổ kéo sang một bên đè xuống giường.
Cô xoay đè lên, t.ửm tỉm chằm chằm: "Bác sĩ Lục, em đợi lâu ."
Còn chờ đáp lời, cô gái đè eo xuống, đưa đầu ngón tay xẹt qua môi , mị ý mặt rạo rực: "Bây giờ, gì?"
Bóng đan xen, ngũ quan của cô gái tinh xảo quyến rũ, cô cúi , làn da tuyết trắng mềm mại, áo dây lỏng lẻo, phong cảnh như ẩn như hiện bên trong đều lộ mí mắt, đôi mắt hoa đào xinh chằm chằm , hàng lông mi dày cong v.út, nổi bật lên đôi mắt giống như một lỗ đen vô tận, một khi thẳng là thể khiến cho trầm luân.
Anh hành động ?
Tên tra nỏ rôi đó.
Mau lên!
Lục Vân Dương đột nhiên rộ lên, đưa tay bóp eo cô, đôi mắt mang theo ý : "Làm thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-130.html.]
Nói đến chuyện Ngọc Đào cũng trải sự đời, gì cũng là hồ ly tinh ngàn năm, cho dù lâu những chuyện mật , một việc cũng là bẩm sinh mà .
"Cứ như nè..." Nói xong, cô cúi đầu hôn lên môi đàn ông, đưa tay c** q**n áo của , nhưng một giây hai tay nắm c.h.ặ.t.
Hành động gián đoạn, cô gái sinh bất mãn, cô ngẩng đầu lên, chằm chằm đàn ông khó chịu vặn vẹo cơ thể: "Sao thế? Không ?"
Người đàn ông chỉ chằm chằm cô nở nụ , gì.
"Chúng kết hôn đó." Ngọc Đào hờn dỗi chằm chằm , cô nũng: "Bây giờ là đêm động phòng hoa chúc của chúng ."
"Tô Ngọc Đào..." Người đàn ông l**m l**m đôi môi khô khốc, thanh âm khàn khàn, thì thâm bên tai cô: "Loại chuyện do đàn ông chủ động mới đúng."
Nói xong, nhanh ch.óng chống lên, xoay đem cô đè ngược .
Ngọc Đào động tác phản kích đột ngột của hoảng sợ, tim đập thình thịch: “Sao ... ...
Không đợi cô xong, đàn ông cúi đầu c.ắ.n lên môi cô, nuốt chửng những lời cô .
Nụ hôn nóng bỏng quấn quýt trong khí vẽ khung cảnh mập mờ xinh , đàn ông quăng lớp mặt nạ nhã nhặn ôn hòa thường ngày xuống, những suy nghĩ lớn mật nghĩ về cô, giờ khắc đều biến thành công kích ngọt ngào.
Màn đêm vô biên, hai con gần gũi mật, cảm giác đều đang phóng đại gấp nghìn .
Cô gái ậm ừ nức nở, đặc biệt quyến rũ.
Người đàn ông cũng quên che môi cô, lời nhắc nhở xen kẽ, răng môi hòa quyện, chậm rãi tràn : "Ngoan, phòng cách âm ..."
Cách âm trong căn phòng đất vô cùng kém, hôm nay còn họ hàng của nhà họ Lục ở đây, trong phòng vẫn còn nhiều , ngay cả bên ngoài bây giờ cũng mơ hồ thể thấy tiếng đang chuyện.
Ngọc Đào phản bác , nhưng che môi, bận tâm đến những bên ngoài, cô chỉ thể gắt gao nhíu mày, c.ắ.n c.h.ặ.t môi mỏng, cho phát bất kỳ thanh âm nào.