Hôm nay lấy giấy chứng nhận, cô ăn mặc trang trọng, áo sơ mi ngắn màu trắng, váy dài hơn đầu gối, buộc hai b.í.m tóc, tuy rằng trang phục hợp với dáng vẻ thuần khiết, thanh cao lắm, nhưng vài phần thở nữ nhân nơi công sở.
"Không cần, chỉ là đến nhà lão sư của " Lục Vân Dương khẽ: "Lúc bên bệnh viện ba tháng mới thể chuyển đổi, nhưng nhờ lão sư giúp , nên là lâu đến như ."
Ba tháng đối với Lục Vân Dương mà quả thật lâu lắm, nhưng khi kết hôn, lo lắng, cảm thấy ba tháng đó dài dằng dặc, đó thuận miệng với lão sư một chút, nghĩ tới lão sư giúp đỡ nhiệt tình như .
Đột nhiên thông báo tin vui như , khiến cho Ngọc Đào mừng rỡ: "Thật ? Vậy thì sẽ mất bao lâu?"
"Hắn là tháng mười." Lục Vân Dương .
Ngọc Đào vốn nghĩ một trải qua ba tháng , còn bi t.h.ả.m như thế nào, nghĩ hạnh phúc tới đột ngột như , liền vui vẻ theo Lục Vân Dương đến nhà lão sư .
Tuần trăng mật kéo dài lâu lắm, sáng sớm hôm Lục Vân Dương về xã, Ngọc Đào mang kẹo mừng cưới về nhà máy chia sẻ với các đồng nghiệp.
Khi đưa đến văn phòng tổng giám đốc, Đường Dũng trực tiếp bảo cô ở .
Ngọc Đào vẻ mặt híp mắt của , cảm giác chút thích hợp, quả nhiên chỉ chốc lát , liền mở miệng: "Bên son Ngô Lương Vũ nghiên cứu phát triển khác biệt lắm, nhớ lúc cô cái gì sữa rửa mặt cùng kem dưỡng da tệ, cô ý nghĩ gì ?"
Trước khi Ngọc Đào kết hôn, tất cả màu son đều đặt, hơn nữa còn bán một ít đồ dùng thử nghiệm trong nhà máy, phản ứng cũng tệ lắm, Đường Dũng hẳn là thấy vị ngọt, lời là đang nhắc nhở cô, nên moi công thức khác nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-137.html.]
Ngọc Đào cảm thấy Đường Dũng quá tham lam, cô nhận chức cùng lắm chỉ một tháng, giao hai công thức, hiện tại hai thứ còn đưa thị trường, liền vắt khô công thức trong tay cô.
Lúc cô sở dĩ nhiều công thức như , chủ yếu cũng là tăng cơ hội để thể nhận chức, nhưng cô cũng kẻ ngốc, đối phương hiện tại lấy nhưng chắc gì cô chịu giao .
Huống chi, nhà máy hiện tại thuộc sở hữu nhà nước, lợi nhuận thuộc về nhà nước, thể sử dụng hai năm, thể nhà máy nhà nước chậm rãi biến thành tư nhân, sở hữu thể là Đường Dũng, cũng thể là khác, nhưng chắc chắn là cô.
Con ích kỷ, cô thể lấy mấy công thức để đưa cho nhà máy, thế nhưng, cô ép khô nhanh như .
Đương nhiên, Ngọc Đào thể trực tiếp cự tuyệt, dù cũng là lão đại.
Cô cẩn thận cân nhắc từ ngữ đó : "Ý tưởng thì chắc hẳn , chỉ là cảm thấy chi phí nghiên cứu và phát triển quá lớn, sợ nhà máy chịu nổi, cũng thể đầu tư nhiều."
Đường Dũng đối với lợi ích của nhà máy mắt vân hiểu rõ: "Không việc gì, cô cứ việc , trong lòng cân nhắc"
Sau một im lặng, cô và : " sẽ đưa cho ."
Đường Dũng ánh mắt sáng ngời, lúc thấy , nhưng đợi cô xong, cầm lên và , ánh mắt thiếu chút nữa liền trừng , mặt phương thức chế tác phiền toái thì , chủ yếu là chút d.ư.ợ.c liệu đắt tiền, cái gì linh chi nấu nước đều lấy dùng.
"Hai cái cần chi phí đắt như ?" Anh hỏi: "Cô thể tìm thấy các loại t.h.u.ố.c thế ?”
"Thực sự để tìm d.ư.ợ.c liệu thế là dễ, và cần thí nghiệm nhiều ."