Lâm Lệ Phương đáp án liền dập tắt hi vọng, Ngọc Đào ở bệnh viện chờ đến 8 giờ, đàn ông mới vội vàng chạy tới.
Lúc ngoại trừ ở bệnh viện còn đèn đuốc sáng trưng, bầu trời bên ngoài cũng tối sâm .
Ngọc Đào đàn ông vội vàng tới mà tay còn cầm theo bó hoa, sắc mặt cũng quá , lập tức bĩu môi : "Bây giờ đưa em hoa cũng vô ích, hiện tại em đang tức giận."
Cô bĩu môi, mặt , bộ dáng vẻ như thật sự tức giận.
Lục Vân Dương ngàn tính vạn tính cũng tính đến chuyện cô sẽ đến đây tìm , thế nên mới chuyện khôi hài như , duỗi tay nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay cô, lắc nhẹ hai cái: "Em đừng nóng, chịu phạt ?"
Buổi tối ở bệnh viện nhiều , Ngọc Đào cũng lo sợ khác sẽ thấy hai bọn họ mật với , chỉ bĩu môi, thèm phản ứng.
Lục Vân Dương kéo tay cô trực tiếp đặt l.ồ.ng n.g.ự.c , cúi đầu: "Đừng giận nữa, em sờ xem, tim đang đập nhanh nè, đều là vì nhớ em, ở cũng nhớ em."
Thanh âm từ tính ép đến thật trâm lắng, tựa như tiếng đàn trong hang vắng xet qua bên tai mang theo một loại cảm giác tê dại từ lỗ tai hướng về phía trái tim, đặc biệt là câu cuối cùng giống như mang theo mị lực đặc biệt, Ngọc Đào theo bản năng hướng ánh mắt về phía h* th*n .
Vừa nghĩ đến đó, Ngọc Đào cảm thấy thứ gì cũng thật mất tự nhiên, mặt cô giống như thiêu nóng, chầm chậm đỏ lên.
Ánh mắt cô khẽ rũ xuống, đầu ngón tay chậm rãi gõ lên n.g.ự.c , như đang cố ý khiêu khích : "Chỗ nào cũng đều nhớ em ư?"
Người đàn ông thấy gò má đỏ ửng, đôi mắt phát sáng của cô liền cô suy nghĩ lạc hướng nào , nhẹ nhàng khụ một cái, đè tay cô ngoài: "Đi, chúng ngoài ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-140.html.]
"Trời tối chúng còn nha?" Ngọc Đào bên cạnh vội hỏi.
Người đàn ông giải thích: "Sắp 8 giờ , nếu nhà khách hỏi một chút, đêm nay lẽ chúng sẽ vê nhà vì chỗ ngủ mất."
Ngọc Đào nghẹn lời, lập tức sải bước : "Vậy nhanh lên, bằng thật sự sẽ phòng nữa.”
Lục Vân Dương thấy cô chạy trốn so với con thỏ còn nhanh, ánh mắt hiện lên ý , nhanh theo cô ngoài.
Bóng đêm dày đặc, đường phố chỉ vài đốm sáng, hai theo những ánh đèn chậm rãi vê hướng nhà khách.
Công xã cũng lớn, nhà khách cách bệnh viện cũng xa, quá một lúc hai liền thấy đích đến, hai chữ "Nhà khách" xuất hiện trong ánh đèn, tim Ngọc Đào bắt đầu gia tốc, mặt dần dần nóng lên.
Lúc trong phòng khách nhỏ ai, hai tiến đến bàn lễ tân hỏi, còn phòng!
Lễ tân thấy một nam đến thuê phòng, đợi hai mở miệng liền thẳng: "Mời hai đưa thư giới thiệu, giấy đăng kí kết hôn, chứng minh công tác."
Ngọc Đào liền sửng sốt, liếc đàn ông một cái, nhỏ giọng hỏi: "Mấy cái cô hình như chúng đều , bây giờ?"
Lục Vân Dương ho nhẹ một cái, nhẹ nhàng vỗ vỗ tay cô, ngẩng đầu nhân viên công tác : " là bác sĩ bệnh viện công xã, chứng minh công tác, bên cạnh là vợ , thế nhưng hôm nay chúng mang theo giấy đăng kí kết hôn, thể châm chước một chút ?”
Nhân viên công tác thấy hai bọn họ giấy đăng kí kết hôn, ánh mắt bọn họ thoắt cái liền đổi: "Không , giấy đăng kí kết hôn hai tới thuê phòng cái gì, hai vợ chồng thật ?”