Ngọc Đào vốn dĩ còn nghĩ phản bác , lời liền mất hết khí thế.
Ở đây cái gì cũng chứng minh, giấy đăng kí kết hôn, cũng sẽ tùy tiện cho khác thuê phòng, chính là ai sẽ câm theo giấy đăng kí kết hôn đây?
Hiện tại ngay cả chứng minh công tác cô cũng đều mang theo!
Lục Vân Dương hít một , tiếp: "Giấy đăng kí kết hôn chúng mang theo, nếu thư giới thiệu của lãnh đạo bệnh viện thì thể chứ?"
Nhân viên công tác lạnh lùng nâng mặt: "Ba loại giấy chứng minh đều , nếu tên thư giới thiệu thật là các ?”
Lục Vân Dương cùng Ngọc Đào:...
Lục Vân Dương giương đuôi lông mày lên: "Thư chứng minh của cấp lãnh đạo cũng ư?”
"Hiện tại quy định nghiêm khắc, thật sự ." Nhân viên công tác giống như chút kiên nhãn, Lục Vân Dương: "Không là bác sĩ , bệnh viện các phòng ở ? Làm mà ở bệnh viện."
Nguyên nhân vì ở bệnh viện hai tự nhiên sẽ cho cô , hai thuyết phục một hồi lâu, đối phương vẫn chịu cho thuê phòng, hai đành lê trở về bệnh viện.
Một buổi trưa gì bụng, Lục Vân Dương trực tiếp đưa Ngọc Đào đến nhà ăn, tuy rằng ở nhà ăn sớm tan tâm , thế nhưng ở bệnh viện vẫn bệnh nhân ở , nên ở nhà ăn vẫn trực ban.
Lúc đó trời sớm chuyển tối , nhà ăn cũng gì mới mẻ cả, mua hai bát mì, ăn no nê thỏa mãn xong hai mới về kí túc xá bệnh viện.
Kí túc xá là một tòa nhà hai tâng, tâng một là kí túc xá nam, từng bác sĩ đều phòng riêng của , lúc là chín giờ , ngoại trừ nhân viên trực ban, trong kí túc xá hầu hết đều lên giường, xung quanh là một mảnh an tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-141.html.]
Trong màn đêm duỗi tay còn thấy rõ năm ngón , Lục Vân Dương kinh động đến nhân viên trực ban, khẽ khàng dẫn Ngọc Đào về phòng .
Tay duỗi chuẩn tìm công tắc đèn, liền đột ngột nữ nhân đằng lưng ôm lấy.
Thân thể mềm mại đột ngột nhào tới, bàn tay đang với đến công tắc đèn của Lục Vân Dương khẽ run lên, còn kịp mở miệng, bàn tay của nữ nhân chậm rãi lả lướt, trong lời mang ý : "Để em xem xem, chỗ nào cũng nhớ em ?”
Bóng đêm thăm thẳm, khiến cho con cảm nhận một loại cảm giác thần bí k*ch th*ch, loại k*ch th*ch khiến từng dây thần kinh căng chắt lên, hô hấp cũng trở nên dồn dập.
Lục Vân Dương đè tay cô, xoay đem bế lên áp tường, tay phía duỗi /"phanh" một tiếng đóng sập cửa .
Đột nhiên bế lên cao, Ngọc Đào theo bản năng ôm c.h.ặ.t cổ , miệng kêu lên một tiếng, giây tiếp theo vội vàng che miệng .
Hôm nay cô mặc váy, hiện tại bế lên, hai chân đều nhấc cao, chỉ cần nhẹ nhàng hất váy một cái...
Hắc hắc-
Đôi mắt dần thích ứng với ánh sáng, nương theo ánh trăng m.ô.n.g lung, đàn ông chằm chằm cô : ""Đương nhiên! Cái gì cũng nhớ”
Khoảng cách cực gần, thở ấm nóng của phả gương mặt nữ nhân như trêu chọc, Ngọc Đào nhẹ nhàng ngăn chặn thở tiếp xúc, đè h*m m**n bắt lấy hai vai , tựa như cào gãi ngứa: "Chúng còn tắm ."
"Nhà tắm ở bên ngoài, là công cộng." Âm thanh trầm thấp của vang lên: "Đợi lát nữa xong việc lấy nước cho em."
Ngọc Đào khẽ , cúi dán sát mặt , c.ắ.n lên d** tai nỉ non: "Vậy giường của ?”
Lục Vân Dương hiểu ý cô, vẫn luôn vui vẻ theo ý cô, thế nhưng hiện tại cô bế lên , cả tự như một khối bùn mềm dẻo mặc xoa bóp.