" , b.út rõ ràng từ trong túi cô rơi , cô còn là cô nhét trong túi của cô, cô ý định gì đây!"
"Khó trách thấy cô chạy nhanh như , nếu cô kéo cô , b.út của nhân viên bán hàng sớm cô lấy mất ."
"Cô trộm đồ chính là trộm đồ còn vu khống khác, quá xa đó!"
Mấy chữ trộm đồ , lập tức kéo Tạ Uyển Trinh từ trong vô tri vô giác trở về, sắc mặt cô đỏ lên, c.ắ.n răng phản bác: " trộm đồ!"
Cô thể trộm đồ, trộm đồ chính là Tô Ngọc Đào!
"Là cô trộm!" Cô nhanh chỉ Tô Ngọc Đào: "Thật sự là cô mà!"
Nhân viên bán hàng bao giờ thấy một vô sỉ như , ăn cắp b.út mắt bao , còn thể khác như !
"Vậy b.út của ở trong túi cô?" Cô lạnh lùng : "Làm chuyện sai trái thừa nhận, còn đem trách nhiệm đổ lên khác, cô thật quá đáng."
Cô tức giận gọi đồng nghiệp tới: "Tiểu Ngọc, cô gọi điện thoại giúp gọi công an tới đây! Loại suy nghĩ của cô thể chấp nhận !"
Tạ Uyển Trinh sắc mặt lập tức biến dạng, nếu để cho cô báo công an, ý nghĩa của việc đổi, đến lúc đó đồn cảnh sát nhất định là tạm giữ ghi chép trong hồ sơ, cô còn thi đại học thế nào?
Trong nháy mắt, cô lập tức nắm tay nhân viên bán hàng: "Đồng chí, cô đừng gọi là công an, thật sự trộm b.út của cô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-147.html.]
Cô lấy tinh thần, Ngọc Đào: "Ngọc Đào, cô giúp bảo đảm , trộm b.út của cô , đây chỉ là hiểu lâm!"
Ngọc Đào trong lòng hừ lạnh hai tiếng, nghĩ thâm, cô nhét b.út túi của nghĩ tới kết cục của sẽ như ?
Muốn đảm bảo cho cô, mơ !
Cô lui về phía hai bước kéo dài cách một chút, vẻ mặt hiểu nổi Tạ Uyển Trinh một cái: "Cô điên ? Vừa cô còn vu khống hành động ăn cắp, giờ bảo bảo đảm cho cô? quen cô ?"
Nghe cô cự tuyệt, Tạ Uyển Trinh khóe môi cô như như , hận thể lên trực tiếp bóp cổ cô, nhưng hiện tại đang nhân viên bán hàng kéo .
Đầu óc cô xoay chuyển nhanh, nhanh đầu với nhân viên bán hàng: "Đồng chí, cô tin , thật sự trộm b.út của cô, cô đừng tìm công an !"
Nhân viên bán hàng trợn trắng mắt, một đám quây, cũng ý kéo cô xuống, đang nghĩ đồng ý, cô vội vàng : "Nếu như , cây b.út bao nhiêu tiền, đưa tiên cho cô ?”
" cũng thế nào cây b.út trong túi của , nhưng thực sự ăn cắp, cô tin tưởng ."
Nhân viên bán hàng nhíu mày một chút, nể mặt cô thái độ thành khẩn như , vả báo công an cũng phiền phức, nên : "Cây b.út của bán ba đồng, cô đưa ba đồng, coi như chuyện xảy " "Ba, ba đồng?" Tạ Uyển Trinh hai mắt trợn tròn, hiện tại b.út tiêm nhiều nhất cũng chỉ hai đồng mà thôi, cái còn cả bao tem nhiều lắm chỉ một đồng, mà cô mở miệng đòi ba đồngI!!
"." Nhân viên bán hàng vẻ mặt lạnh lùng, thanh danh trộm đồ cũng , chừng còn giam giữ, ba đồng tiền tính là cái gì: "Nếu cô giao ba đồng, sẽ trực tiếp thả cô ”
Tạ Uyển Trinh c.ắ.n c.ắ.n môi, đang xem náo nhiệt, đành gật đầu: "Được, cô buông , lấy tiền cho cô."