Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:16:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nơi nhiều như , nhân viên bán hàng tuyệt đối sợ cô sẽ chạy, nên trực tiếp buông cô : "Cô mau lên, đừng chậm trễ việc mua đồ của khác."

Tạ Uyển Trinh cúi đầu lục túi, nhưng hôm nay lúc tới mang theo bộ tài sản, mua một ít sách giáo khoa và sách luyện tập, còn dư ba đồng tiên đây?

lật qua lật trong túi, cũng chỉ tám hàol!II

cúi đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y, đầu óc bắt đầu bối rối.

gì đây? nên chạy ? Điều chắc chắn là thểi

Thế nhưng, nếu chạy, trong túi cô chỉ tám hào, còn đến một nửa tiền bồi thường, lát nữa còn xe về nhàiI

Nhân viên bán hàng nửa ngày động tĩnh, trong lòng kiên nhẫn, kéo cô : "Rốt cuộc cô ?"

như , ở một bên đồng loạt qua, ngay cả Tô Ngọc Đào cũng chằm chằm cô , khóe môi còn mang theo nụ , Tạ Uyển Trinh chỉ hận thể tìm một cái lỗ chui xuống.

c.ắ.n răng, chống ánh mắt Tô Ngọc Đào, cũng bất chấp như thế nào, chỉ : "Ngọc Đào, nể tình chúng quen , thể cho mượn chút tiền , coi như nợ cô một khoản."

Ngọc Đào lạnh lùng liếc một cái, chỉ đầu nhân viên bán hàng: "Đồng chí, thật sự , náo nhiệt của các cô hứng thú, khăn quàng cổ các ai lập hóa đơn, thì cần nữa." Vừa cần, nhân viên bán hàng lập tức gọi Tiểu Ngọc tới đưa cô lập hóa đơn.

Tô Ngọc Đào và nhân viên bán hàng tên Tiểu Ngọc , cả Tạ Uyển Trinh trong nháy mắt cứng đờ.

Hiện tại tiên bồi thường, nếu đối phương thật sự gọi công an, đời của cô xong luôn , tới chuyện thể thi đại học, cả đời còn đội cái danh ăn trộm!

tỉnh táo ngay lập tức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-148.html.]

"Tô Ngọc Đào!" Tạ Uyển Trinh hướng về phía bóng lưng Tô Ngọc Đào xa gọi: "Chuyện sai , cô giúp ?"

Ngọc Đào lời xin đột nhiên từ phía hoảng sợ, nhưng nếu như sinh lòng cảnh giác, chỉ sợ hiện tại coi là trộm chính là cô Tô Ngọc Đào!

, nếu lời xin ích, còn cần công an gì?

để ý tới phụ nữ phía vẫn khẩn cầu, theo nhân viên bán hàng trực tiếp lập hóa đơn, đó lên lầu hai dạo một chút, chờ cô dạo lầu hai xong, thấy hai mặc đồng phục công an đưa theo Tạ Uyển Trinh khỏi hợp tác xã cung ứng tiêu thụ.

Ngọc Đào híp mắt, vội vàng xuống lầu, Tạ Uyển Trinh lên xe.

Người bên tựa hồ phát hiện, từ trong cửa sổ xe vươn đầu , ánh mắt giống như độc.

Ngọc Đào mím môi, phất phất tay với cô , khẽ .

Xe nhanh rời , về phần phía Tạ Uyển Trinh thế nào, Ngọc Đào hiện tại cũng thời gian suy nghĩ, chờ cô về đến nhà, đàn ông trở về.

Nhìn cô trễ hơn bình thường nửa tiếng mới trở về, Lục Vân Dương híp mắt: "Sao hôm nay em vê muộn như ?"

Đã là cuối tháng mười, sắc trời tối nhanh, lúc mới hơn sáu giờ, sắc trời bắt đầu tối.

Ngọc Đào lập tức chuyện ở xã cung ứng tiêu thụ cho đàn ông, khó hiểu : "Anh xem, cô rốt cuộc vì hận em như ?"

Tạ Uyển Trinh cho dù thích Lục Vân Dương, hiện tại hai bọn họ đều kết hôn, chẳng lẽ cô còn nhớ thương đàn ông cho nên hủy hoại cô thế?

Người đàn ông xong, sắc mặt trầm xuống: "Cô chỉ là hận em, cô đây là hận đến nỗi hủy hoại em và ."

 

 

Loading...