Cũng buổi chiều suy nghĩ quá nhiều nên cơ thể phản ứng , Ngọc Đào ngửi thấy mùi thịt , trong bụng như một cỗ khí bốc lên bất ngờ dâng lên cổ họng.
Cô đột nhiên lao nhà vệ sinh, liều mạng nôn!
Người đàn ông ở trong phòng bếp từ lúc cô xông nhà vệ sinh cũng lưu ý sự bất thường của cô, nhanh ch.óng chạy đến nhà vệ sinh, bộ dạng của cô, ngây ngẩn cả .
Hai ở chung một phòng, đến lúc , Lục Vân Dương là tình huống gì?
Chuyện hàng tháng của cô hình như mấy ngày tới, hiện tại nôn mãnh liệt như , điều hình như đang cho , cô thể đang mang thai?
Rất nhanh, tiến lên đỡ cổ, chờ cô nôn xong liền vội vàng hỏi: "Thế nào, bây giờ đỡ hơn ? Hay rót cho em chút nước nhé?”
Ngọc Đào chậm rãi thẳng , buổi trưa vốn cô cũng ăn gì, lúc còn gì đều nôn tất, khuôn mặt thất sắc, cô chậm rãi giương mắt, hỏi : "Anh đang xào cái gì thế, hương vị nồng như ?"
Lục Vân Dương nhướng mày: "Thì thịt lợn xào đậu tương, là đậu tương mà em thích ăn đó."
Ngọc Đào cảm thấy mùi quá khó ngửi, căn bản là ngửi nổi, nhưng điều cũng nhắc nhở cô.
Mọi thứ đơn giản như .
Hai một lát.
Lục Vân thật cao hứng nhưng dám biểu lộ quá rõ ràng, hít một , thật cẩn thận hỏi cô: "Gần đây em đến ?"
Ngọc Đào vì hỏi như , chần chờ trong chốc lát, cũng chậm rãi : "Chưa tới, nhưng em cảm thấy hẳn là như nghĩ, cũng thể là do gần đây em việc và nghỉ ngơi định."
"Vậy, nếu bắt mạch cho em nhé?" Lục Vân Dương .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-164.html.]
Vì xua tan nghi hoặc trong lòng, Ngọc Đào vươn tay : "Vậy thử xem, chắc chắn như nghĩ ."
Nếu Như là thật, b.a.o c.a.o s.u trong bệnh viện quả thực là quá tệ!
Lục Vân Dương đặt đầu ngón tay lên cổ tay cô, một lúc lâu, cũng chuẩn mạch gì, nhíu mày, thử cẩn thận nữa, vẫn chuẩn .
"Có ?" Ánh mắt Ngọc Đào nhúc nhích chằm chằm .
"Không ." Lục Vân Dương khế nhướng mày chằm chằm đôi mắt lấp lánh nước của cô: "Có lẽ thời gian quá ngắn thể bắt mạch , nhưng nghĩ thể thật sự ."
Ngọc Đào khẽ nuốt một ngụm khí, tiếp nhận cách của : "Không khả năng đó chứ? Chúng đều dùng...
Lục Vân Dương khẽ: "Anh cảm thấy chất lượng đồ vật cũng lắm, cũng thể đảm bảo 100% an , vì thấy triệu chứng suy nghĩ lung tung, bằng sáng sớm ngày mai chúng đến bệnh viện kiểm tra cho yên tâm."
Hiện tại sắc trời tối, trời tối thì khoa phụ sản của bệnh viện cũng chỉ tiếp nhận cấp cứu, Ngọc Đào cũng chỉ thể như thế.
Sau khi nôn , thần sắc cô ít, bắt đầu nhớ tới chuyện chính, liền Lục Vân Dương : "Hay là ngày mai giúp em hỏi một chút chuyện giấy nhập học ."
Lục Vân Dương khẽ, thích học hành là cô, bây giờ còn sốt ruột hơn cả ?
quả thật cũng đúng, thông báo hình như trì hoãn quá lâu , đỗ trượt thì cũng nên điều tra một chút cho yên tâm.
"Được!" Anh đáp : "Em đừng quá gấp, mai khi đến bệnh viện sẽ tìm tìm hiểu một chút chuyện ."
Nói xong : "Trước tiên em nên lo lắng cho thể của , nếu lát nữa thoải mái."
"Em ." Ngọc Đào khỏi phòng vệ sinh, đầu đàn ông: "Chuyện của giấy báo nhập học ngày mai nhất định giúp em hỏi đó."
Hình như vả mặt, bữa cơm tối , Ngọc Đào món nào cũng thấy ghê tởm, đồ ăn bàn cơm ngay cả cũng .