Xem cô m.a.n.g t.h.a.i lân , cũng là một phúc khí, chừng là một đứa con trai.
Sau khi ăn cơm tối xong, cũng chương trình giải trí gì, trong nhà cũng TY, trời đặc biệt lạnh, Lục Chí Quân cần hai bọn họ chúc tuổi liền thúc giục bọn họ trở vê phòng, còn phát cho Ngọc Đào hai phong bao lì xì lớn!
Trở về phòng, Lục Vân Dương như trêu ghẹo cô: "Ông nội thực sự thương em, kể từ lúc học đại học đến giờ, ông nội chẳng cho một bao lì xì nào!"
Hiện tại mới hơn tám giờ, thể ngủ nhanh như , Ngọc Đào liền trong lòng Lục Vân Dương, radio trừng mắt một cái: "Anh hai mươi bảy tuổi còn hổ so với em và con."
"Anh ghen tị ." Lục Vân Dương hai bao lì xì lớn: "Nhìn xem bên trong bao nhiêu tiên?"
Ngọc Đào khẽ: "Sao còn gấp hơn cả em, em chia bao lì xì cho !"
Nói xong, cô cũng theo ý , mở phong bao lì xì .
Một bên trong bao lì xì mười đồng, từng đồng từng đồng một, một cái phong bao lì xì khác, bên trong là một cái vòng bạc nhỏ, khá nặng, hơn nữa mới, giống như mới lâu.
"Nhiều thật đó!" Lục Vân Dương khẽ: "Em ? Lúc nhỏ ông nội cho bao lì xì nhiều nhất cũng chỉ một tệ."
Trong ấn tượng của Ngọc Đào, tiền lì xì của nguyên chủ cũng vượt quá một đồng, lúc một đồng tiền đáng giá, cho nên phong bao lì xì của Lục Chí Quân, thật sự là hào phóng mà dụng tâm!
Nhìn ánh mắt sáng ngời, Ngọc Đào lập tức hỏi: "Vậy bao lì xì cho em cùng bảo bối ?"
Lần , đến lượt Lục Vân Dương trừng mắt cô: "Từ khi kết hôn tiền lương của đều ở chỗ em, còn tiên dư nữa mà cho em?”
Ngọc Đào híp mắt, hỏi: "Chẳng lẽ một chút tiền riêng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-169.html.]
Lục Vân Dương nụ quỷ dị của cô, nội tâm chút chột : "Không tiền riêng, bình thường em đưa bao nhiêu thì chỉ bấy nhiêu, dối em cũng vô dụng."
"Em cũng đoán ." Ngọc Đào tủm tỉm : "Vậy lát nữa em cho thêm chút tiền, một lớn như nếu năm mới ngay cả tiền lì xì cho đám trẻ con cũng , mất mặt em mà"
Lục Vân nhướng mày khẽ nhướng lên, ánh mắt cô hớn hở: "Cám ơn bà xã, cũng mười đồng, trong nhà nhiều trẻ con, bọn nó đều luôn miệng gọi là chú...
Sau khi mang thai, Ngọc Đào chút buồn ngủ, cùng Lục Vân Dương trò chuyện một lúc, bài hát ngâm nga radio, đến hơn chín giờ, cô chút chịu nổi nữa.
Tiếng pháo nổ bên ngoài vẫn như cũ, từ cửa sổ cửa sổ xuyên qua, mơ hồ thể thấy pháo hoa bầu trời đêm vẽ đường cong xinh .
Đến thế giới cũng hơn nửa năm, dường như chỉ thời khắc cô thả lỏng nhất, trong đầu tất cả đều trống rỗng, cái gì cũng cần nghĩ, giống như một con mèo chỉ lười biếng tựa trong n.g.ự.c đàn ông, mơ mơ màng màng : "Kỳ thật, em một... một bí mật...
Trong phòng tối tăm, ánh đèn kiều diễm, đàn ông rũ mắt xuống, bộ dáng mơ mơ màng màng của cô, ánh mắt tràn đầy sủng nịch: "Bí mật gì?"
"Chính là..."
Người phụ nữ sắp ngủ , bu môi, nhắm mắt , còn đang cố gắng bí mật của : "Chính là, ngay từ cái đầu tiên...
"Em liên cảm thấy, thích -"
"Sau đó, em luôn nghĩ biện pháp tiếp cận ..."
"Muốn quyến rũ ..."
"Ở cùng một chỗ với , thật vui vẻ, thật thỏa mãn."
Giống như nghĩ đến những chuyện , đôi môi mỏng của cô khẽ : "Hy vọng cả đời đều như , thích , yêu , mội..."