Vốn dĩ trong nhà chỉ cô mang thai, cô cảm thấy cần mời bảo mẫu hoặc gọi Tống Mỹ Hoa đến giúp đỡ, nhưng kể từ khi Lục Vân Dương cũng xuất hiện triệu chứng m.a.n.g t.h.a.i giống cô, cô đột nhiên cảm thấy chuyện trong nhà lo xuể.
Đi về mệt mỏi, ai còn thừa sức giải quyết những công việc nhà.
Hơn nữa, hiện giờ Ngô Hiểu Phượng nôn mửa dữ dội, Ngọc Đào đương nhiên tiện gọi bên Trịnh Xuân Linh tới phụ một tay, khi cô và Lục Vân Dưng thương lượng thì quyết định mời bảo mẫu tới, nhưng Trịnh Xuân Linh bọn họ mời bảo mẫu, lập tức vui.
Bà nghĩ phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i sinh con, chỗ nào cũng cần tiền, thể tiết kiệm bao nhiêu thì nên tiết kiệm bấy nhiêu, để chồng đến giúp đỡ mà còn bỏ tiền tìm bảo mẫu?
Là chê nhiều tiền quá ?
Tuy rằng lúc Tống Mỹ Hoa gây chuyện với cô, nhưng từ khi Ngọc Đào m.a.n.g t.h.a.i thái độ bà cũng lên nhiều, hơn nữa hiện giờ con trai bà cũng triệu chứng, chẳng lẽ bà còn hổ mặt nặng mày nhẹ với Ngọc Đào?
Nếu mang thai, Ngọc Đào chắc chắn sẽ bác bỏ quan điểm của Trịnh Xuân Linh, kiếm tiên đều để tiêu ? Tiết kiệm nhiều như để gì? kể từ khi mang thai, cô phát hiện chi tiêu nhiều nơi lắm!
Mặc dù bây giờ của cải vẫn còn, nhưng là vì đứa bé vẫn còn sinh, đợi đến khi sinh tiền nhiều đến mấy cũng chịu nổi, cuối cùng sự xúi d.ụ.c của tiền tài, Ngọc Đào đồng ý đề nghị của Trịnh Xuân Linh.
Quyết định của cô Lục Vân Dương kinh ngạc vui mừng, vấn đê chồng nàng dâu từ xưa đến nay đều cách giải quyết mỹ, Ngọc Đào đồng ý để tới đây, điều đó cũng chứng tỏ hai bọn họ thể từ từ quen và thiết với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-171.html.]
Ngọc Đào cảm thấy sự thật chứng minh, Tống Mỹ Hoa mặt cháu nội và con trai quả thật biểu hiện tệ, trong lúc cô m.a.n.g t.h.a.i hai bọn họ cũng nảy sinh mâu thuẫn gì quá lớn, trừ lúc quyết định nên mua quần áo màu gì cho đứa bé xảy chút tranh cãi , tất cả đều bình an vô sự.
Đến giữa tháng 7, triệu chứng m.a.n.g t.h.a.i của Lục Vân Dương cuối cùng cũng giảm bớt, mà Ngô Hiểu Phượng cũng thuận lợi sinh một bé gái, nặng hai ký tám.
Bởi vì giai đoạn triệu chứng m.a.n.g t.h.a.i của Ngô Hiểu Phượng và Ngọc Đào giống , nên nếu Ngô Hiểu Phượng sinh con gái, đều đoán trong bụng Ngọc Đào là con trai, suy đoán trong lòng Tống Mỹ Hoa thở phào nhẹ nhõm, dù lúc , bà đều may quần áo cho cháu màu lam, vì thế cũng ít cãi cọ đỏ mặt với Tô Ngọc Đào.
Khi thứ chuẩn sẵn sàng, chỉ còn chờ cô bắt đầu, ai ngờ Ngọc Đào chuyển năm ngày so với kế hoạch.
Ngày sinh nở, trừ vợ chồng Ngô Hiểu Phượng , hai nhà Lục Tô đều ở bên ngoài hành lang lo lắng chờ đợi.
Cũng may quá trình sinh sản diễn thuận lợi, khi Ngọc Đào lăn lộn hơn mười tiếng đồng hồ, đứa bé chào đời.
Là bé trai, ba kí mốt, vô cùng đáng yêu, nhăn nhúm như trong tưởng tượng của Ngọc Đào, mắt hai mí sâu, lông mi đen nhánh cong v.út, giống hệt cô.
Tuy lúc Tống Mỹ Hoa quan sát triệu chứng của Ngọc Đào đều cảm thấy đứa bé chắc chắn sẽ là một bé trai, nhưng lúc y tá ôm đứa bé , bà mới thở phào nhẹ nhõm.
Trịnh Xuân Linh cũng thở phào, tuy bà cảm thấy đứa con đầu lòng là nam nữ đều cả, nhưng Ngọc Đào khác với Ngô Hiểu Phượng, cô và Vân Dương đều công việc của riêng , chỉ thể sinh một đứa, nếu hai sẽ một bên mất việc.