Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:14:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

 

 

con đàn bà mặt đột nhiên như con điên , chẳng thèm phân rõ trái tát một cái?“Cô điên ?” Hứa Văn Thông che gò má nóng rát, mắt trợn trừng: “Cô cô đang hả?”“Biết.

” Ngọc Đào nhướng mày liếc , mắt đầy vẻ kiêu căng khinh thường: “ đang giải thích cho hiểu cái gì gọi là một cái tát cũng thể tạo âm thanh đó.

”Hứa Văn Thông cách giải thích vô lý của cô nghẹn đến cứng họng, cơn giận xông thẳng lên não, lập tức giơ lên tay định đ.á.n.h nhưng mới giơ tay lên thì thấy tiếng ho truyền đến từ nơi nào.

Anh đột nhiên dừng tay , theo tiếng ho qua.

Ở góc rẽ nhỏ cách hai đến hai mét, Lục Vân Dương tay cầm hòm t.h.u.ố.c thâm trầm qua.

Thấy tới, cuối cùng đầu óc của Hứa Văn Thông cũng tỉnh táo , tay cũng thể đ.á.n.h xuống nữa nên chỉ thể nhịn nỗi nhục xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-26.html.]

“Bác sĩ Lục.

” Anh căng thẳng chào một tiếng.

Ngọc Đào thấy liền đơ , tiếng bước chân ở đằng , lúc mới từ từ đầu theo tầm mắt của Hứa Văn Thông, thật sự thấy Lục Vân Dương.

Vừa nãy lúc cô khỏi nhà họ Lục hình như Lục Vân Dương cũng đang định ngoài nhưng mà cô quên mất, đó gặp tên Hứa Văn Thông ăn bậy bạ đường , thấy khó chịu nên động thủ luôn.

Ngọc Đào: “…”Thật là xui xẻo mà.

Hình tượng của cô sụp đổ .

Thế nhưng đời luôn vô vàn khó khăn, khi quyết định một chuyện gì đó thì vượt qua tất cả tường đồng vách sắt chắn mặt, dũng cảm đạt lấy mục tiêu.

Ngọc Đào thở nhẹ , chỉ là chút hình tượng mà thôi, lẽ trong lòng đàn ông đó nguyên chủ chẳng từ lâu .

đàn ông đang tiến về phía bọn họ, vẻ mặt biến đổi một giây, nhướng mày nhạt: “Bác sĩ Lục, đến đây từ bao giờ thế?”.

 

 

Loading...