Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:14:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngô Hiểu Phượng liếc mắt một cái cô đang gì, vì thế chút tự nhiên.

Ngô Hiểu Phượng và Tô Ngọc Phong kết hôn gần một năm, bụng vẫn động tĩnh, trong thôn nhiều việc gì nên trêu ghẹo hỏi cô khi nào con, tuy rằng bà cụ Trịnh Xuân Linh thúc giục, nhưng cô bọn họ cũng sớm mang thai.

Cho rằng Tô Ngọc Đào sẽ giúp họ tìm hiểu, Ngô Hiểu Phượng lập tức rút tay về, trừng mắt cô một cái: "Em cũng hiểu, sờ cái gì ?"

Ngọc Đào trong lòng cô nghĩ gì, kéo tay cô trở về: "Đừng nhúc nhích, em xem chút là thôi."

Ngô Hiểu Phượng vẻ mặt nghiêm túc của cô, nhịn : "Sờ cũng vô dụng, chị thai."

Ngọc Đào sửng sốt một chút, bất ngờ rộ lên: "Chị dâu, chị hiểu lầm , mấy ngày nay em nhàn rỗi ở nhà việc gì , tự học một chút bắt mạch mà thôi."

Ngô Hiểu Phượng kinh ngạc, cẩn thận đ.á.n.h giá cô một vòng: "Em học cái gì? Muốn trở thành bác sĩ ?"

Ngọc Đào sẽ cho cô ngày mai tìm Lục Vân Dương để kiểm chứng nội dung học tập hôm nay, chỉ t.ửm tỉm : "Chị đoán xem?”

Cô em chồng bình thường việc chỉ ba phút là chán, Ngô Hiểu Phượng cũng cảm thấy cô khả năng cảm thấy hứng thú với mấy thứ thật lâu, cũng tâm tư đoán.

Buổi tối khi ngủ, Ngọc Đào một lượt bài tập mới an tâm.

Ngày hôm khi rời giường ăn mặc sạch , cô lặng lẽ đến nhà họ Lục hỏi thăm một chút, xác định những khác của nhà họ Lục, Lục Vân Chiêu, mà chỉ Lục Vân Dương ở nhà một mới nhà họ Lục.

Trong sân yên tĩnh, tiếng chim hót líu lo.

Rõ ràng thấy đàn ông ở nhà chính, nhưng lúc Ngọc Đào tiến thấy bóng dáng của .

Đang cân nhắc hoa mắt , kết quả một vòng thì thấy Lục Vân Dương ở ghế dài trong góc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-53.html.]

Áo vest của dán sát thể, đường cong cơ bắp xinh quyến rũ lộ một bộ cường tráng mỹ, một đôi chân dài thon dài thẳng tắp, đặt ở một bên ghế nhỏ khẽ lay động, khiến nhịn "A" một tiếng.

Lúc trong tay còn cầm một quyển sách lật xem, thần thái nhàn nhã tự đắc.

Khóe môi Ngọc Đào khẽ động, hung hăng đè xuống các loại tâm tình mãnh liệt bành trướng trong đáy lòng, đó c.ắ.n môi kêu lên một tiếng.

Người đàn ông lười biếng ngẩng đầu, ánh mắt hai ở trong khí đan xen.

Tựa hồ đối với tới cũng ngoài ý , biểu tình của gợn sóng gì.

Ngọc Đào tiến lên tới mặt , giọng mềm nhữn: "Bác sĩ Lục, hôm qua sách đưa cho , nhận mạch, thể nghiệm thu một chút ?”

Lục Vân Dương nhấc đuôi lông mày lên.

Ngày hôm qua cô cầm theo sách y khoa, phức tạp vô vị, cảm thấy quyển sách hẳn là nhanh sẽ trả về, nhưng hiện tại hỏi, hình như cũng là một chuyện như .

Ngọc Đào dường như quá tin tưởng , bổ sung: "Là thật, dành một buổi chiều và buổi tối nghiên cứu mạch”

Sợ học tập khó khăn như thế nào, cô tiếp tục: "Anh đấy, giống như nền tảng, sách y tế giống như sách trời, khó khăn, vì nên giúp ."

Lục Vân Dương tiếp, trâm ngâm một hồi, mới ngước mắt cô: "Cho nên?”

Cho nên?

Bây giờ tất nhiên là bắt đầu bắt mạch cho !

Ngọc Đào rũ mắt, con ngươi đen nhánh dịu dàng : "Cho nên cho thử xem, nếu như sai, sửa cho một lượt, thấy ?"

Đuôi lông mày Lục Vân Dương giật giật, cũng lập tức đồng ý với cô.

 

 

Loading...