Hiện tại cũng gân trưa, ông nội Lục cũng về đến đây , chắc lát nữa những khác của nhà họ Lục phỏng chừng cũng sẽ trở về.
Cô trừng mắt đàn ông, đó rời khỏi nhà họ Lục.
Đến giữa trưa, mấy nhà họ Tô trở về, bà nội Tô thấy cô việc gì liền kêu cô ngày mai bắt đầu theo đồng.
Bây giờ đội sản xuất phân chia lương thực theo chế độ phân chia công việc, thì công điểm, cuối năm cũng phân chia lương thực.
Nghỉ ngơi suốt mấy ngày nay, Ngọc Đào cũng cảm thấy cô nhàn rỗi đến nhàm chán , nghĩ đến cũng thể hưởng thụ, vì thế sáng sớm hôm cô liền theo Tô gia .
Tiết Mang Chủng qua lâu, mùa nông nghiệp chính thức bước giai đoạn bận rộn nhất, dọc theo đường , bọn họ còn gặp mấy thành viên của tiểu đội.
Ngọc Đào mấy ngày ngoài, mấy thấy cô, biểu hiện đều chút ngoài ý .
Có một thím thấy cô liền hỏi: "Ngọc Đào, hiện tại thể cháu ?”
Ngọc Đào trong đám thấy thím Vương, từ khi Tạ Uyển Trinh gặp chuyện may, bà liền để cho con trai thế công việc .
Suy nghĩ của cô khẽ chuyển, ý định diễn với bà thoáng chốc dâng lên trong lòng cô.
"Không ạ, cháu vẫn thường xuyên choáng váng, luôn cảm thấy thở nổi." Cô ấn n.g.ự.c: "Ban đêm cũng sẽ thường xuyên mơ thấy bộ dáng treo cổ của , quả thật đáng sợ."
Nói xong, hốc mắt cô phiếm hồng, thần sắc lộ tia sợ hãi.
Trịnh Xuân Linh lập tức tưởng là thật: "Con khỏe nên thẳng với chúng chứ, vẻ khỏe mạnh gì hả?"
Ngọc Đào khóe miệng giật giật: "Mẹ, con , mỗi ngày ở nhà cũng buồn bực, ngoài hít thở khí trong lành, chừng sẽ mau khỏi hơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-56.html.]
Thím Vương cô trực tiếp kêu lên: "Cháu quá ngốc , còn đối với Tạ Uyển Trinh như , mà cô thể dụ dỗ cháu những chuyện như thế ."
Bà : "Lúc , Tạ Uyển Trinh bộ tịch, hết tới khác các cứ cố ý nhằm cô , hiện tại ?"
Có đáp bà : "Ai, thấy cô lúc bình thường ngoan hiểu chuyện, nào cô là như , quả thật là sai ."
" cũng , cô thật sự thích Vân Dương ?" Bà Ngọc Đào hỏi: "Tại nhận chứ?”
Ngọc Đào , lộ vẻ mặt thập phần hối hận: "Anh Vân Dương ưu tú như , ai thích chứ?”
Vừa đến chuyện , bà nội Tô khó tránh khỏi tức giận: "Vậy cháu gả?"
Ngọc Đào còn lên tiếng, giúp cô đỡ: "Bà cũng thể trách Ngọc Đào , là do Tạ Uyển Trinh cố ý lừa gạt cô , thì thôi." " , thấy độc ác nhất chính là Tạ Uyển Trinh kial"
"Chúng sợ , chỉ sợ suốt ngày cất giấu tâm tư xal"
" , tư tâm của cô nặng như , công việc của đại đội còn thể tiếp tục ?"
" cũng ..."
Đám chuyện, chẳng mấy chốc đến địa điểm mà đội sản xuất phân công công tác, Ngọc Đào liếc mắt một cái liền thấy Tạ Uyển Trinh bên cạnh đại đội trưởng.
Cô lẽ đang giúp đại đội trưởng phân công công việc.
Dường như cô cảm nhận ánh mắt lướt qua, Tạ Uyển Trinh cũng đưa mắt về phía cô, ngay lập tức điềm đạm.
Nụ ôn nhu như một, nhưng Ngọc Đào chỉ cảm thấy nụ của cô âm trầm, giống như đang cất giấu một thanh đao tùy thời thể đ.â.m một nhát.
Công việc nhanh phân chia xong, mặt trời dân dần lên cao, cũng chuyện phiếm nữa, trực tiếp việc.