Đàn ông trong đội thì cày ruộng, phụ nữ bón phân cho hoa màu, rẫy cỏ và cuốc đất.
Cỏ dại cao gân nửa thước mọc khắp nơi, Ngọc Đào khác việc động tác nhanh tay, cảm thấy công việc tựa hồ cũng khó, nhưng khi chính còn đến một giờ, cảm thấy thiếu chút nữa cánh tay mỏi c.h.ế.t .
Mọi cũng quan tâm cô, thấy tóc cô ướt đẫm, vẻ mặt thì trắng bệch, Sợ cô xảy chuyện ngoài ý , trực tiếp để cô đến chỗ râm mát nghỉ ngơi.
Ngọc Đào khách khí về phía bên đó.
Cô liếc hộp cơm nhôm trong tay cô gái, mỉm nhẹ nhàng, từ chối: “ ăn.
"
Chắc nghĩ tới cự tuyệt dứt khoát như , mặt cô bé thoáng hiện lên vẻ khó xử, cô bất ngờ cúi đầu, vẻ ủy khuất nhuộm gò má: "Chị Ngọc Đào, bởi vì chuyện của chị em mà chị để ý đến em nữa ?”
Ngọc Đào trợn trắng mắt: "Cô đoán xem?"
Tạ Uyển Yến giọng điệu cực kỳ khinh miệt của cô, trong lòng tức giận chịu , nhưng mục đích còn đạt , cô chỉ thể tiếp tục : "Chuyện của chị và chị em, em đều , bây giờ em tới đây cũng với chị cái , chỉ là hỏi chị ăn cháo đậu xanh ."
Ngọc Đào cô , khóe môi châm biếm: " ăn, cô hiểu ?"
"Vậy chị trách cả em ?" Tạ Uyển Yến chằm chằm Tô Ngọc Đào, thanh âm ủy khuất: "Chị Ngọc Đào, em chị em sẽ như , chị đừng giận cả em mà?”
Nhìn vẻ mặt chán ghét giấu của cô , Ngọc Đào khẽ , rốt cuộc chỉ là cô gái mười ba tuổi, trong lòng thể thâm sâu hơn chị cô .
Cô đang định xoay rời , thoáng thấy phía Tạ Uyển Yến cách đó xa xuất hiện hai , phương hướng bọn họ , hình như họ về bên .
Cô dừng một chút, Tạ Uyển Yến, đột nhiên lên: "Cô thật sự đem cháo cho ăn ?”
Tạ Uyển Yến giật một hồi, phản ứng lúc mới gật đầu: "Thật mài”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-57.html.]
Ngọc Đào khẽ, chằm chằm đồ vật trong tay cô : "Cô bỏ t.h.u.ố.c gì đó chứ?"
"Làm... thể chứ?" Nhìn khuôn mặt tươi của Tô Ngọc Đào, trong lòng Tạ Uyển Yến run lên, cô dễ dàng đoán như ?
Nhìn vẻ hoảng loạn giấu mặt Tạ Uyển Yến, khóe môi Ngọc Đào nhếch lên, chằm chằm cô : "Được , cô ăn cho xem ."
Cô nghĩ tới đối phương đột nhiên như , Tạ Uyển Yến thiếu chút nữa hoảng lên, cô kiên trì: "Chỗ bao nhiêu, em mà ăn thì hết mất”
"Cô ăn thì chính là bỏ t.h.u.ố.c!" Ngọc Đào hừ lạnh một tiếng: "Cô đầu độc ?"
Thanh âm của cô như c.h.é.m đỉnh c.h.ặ.t sắt, sắc mặt lạnh lùng, khiến Tạ Uyển Yến chột hoảng sợ: "Chị, chị bậy, em hề bỏ t.h.u.ố.c."
"Chị ăn thì thôi, cầm về tự ăn" Cô xong trực tiếp luôn.
Ngọc Đào trong nháy mắt giữ c.h.ặ.t cô : "Lấy gì? Mang đến đây cho ăn."
Đến lúc , Tạ Uyển Yến cũng ngốc, dùng sức hất cô : "Không cho chị nữa, buông ."
Ngọc Đào buông tay, còn nắm c.h.ặ.t hộp cơm để cô ném .
Hai tranh chấp hai ba câu, kinh động đoàn việc ở xung quanh, chỉ nhà họ Tạ tới, ngay cả đại đội trưởng cũng tới, nhao nhao hỏi xảy chuyện gì.
Ngọc Đào đem chuyện hết một lượt.
Tạ Uyển Yến liền vội vàng giải thích: "Không ! Nơi mát mẻ, đến đây nghỉ ngơi ăn cơm, tại đem cháo của cho chị ăn?"
"Mọi xem, chị vẫn nên ở đây tổn hại gì, dựa hại chị chứ?"
Cô bé lớn, thế mà thể náo loạn một hồi, Ngọc Đào trong lòng lạnh, trực tiếp đem hộp cơm đưa qua.