Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngọc Đào nheo mắt: "Trong nguy hiểm mới thể tìm giàu sang mà, hỏi mới ."

"Không , thể ." Ngô Hiểu Phượng trừng mắt cô, : "Chẳng gần đây em học nấu ăn ? Em đến tiệm cơm công xã hỏi xem họ cần , chị mức lương ở đó cũng , còn thể sống một cách đắn."

"Làm đầu bếp ở tiệm cơm á?" Ngọc Đào nhíu mày, ngày nào cũng nấu cơm, chẳng tay cô, mặt cô sẽ chịu thiệt thòi ?

Ngô Hiểu Phượng bật hì hì: "Em đừng suy nghĩ dễ dàng như thế.

Đầu bếp như mấy năm mới tư cách xin đấy.

Chúng cùng lắm cũng chỉ thể nhân viên phục vụ, rửa rau các thứ thôi."

" mức lương của nhân viên phục vụ cũng tồi , hơn chúng nhiều."

Ngọc Đào: ”...

Đòn đả kích mạnh.

"Thế... công việc khác ?" Cô hỏi.

"Có, công nhân, bán hàng gì đó." Ngô Hiểu Phượng : "Có điều những công việc như thành phố tranh giành từ lâu , nào phần cho nhà quê chúng ."

"Đáng tin cậy nhất vân là kiếm công điểm, đến cuối năm phân chia đồ đạc, chúng cầm đến công xã đổi tiền." Cô nhẹ nhàng khuyên nhủ.

Ngọc Đào nghĩ đến cảm giác mệt mỏi rã rời khi việc sáng nay, trong lòng run rẩy, dáng vẻ nghiêm túc của Ngô Hiểu Phượng là ngay lẽ cô dám đến chợ đen với .

Ngọc Đào cũng ép buộc: "Được, em sẽ suy nghĩ."

Ngô Hiểu Phượng như tin tưởng cô lắm, luôn miệng dặn dò cô đừng đến chợ đen, tránh khác báo cáo.

Cô thuận miệng đồng ý.

Ngay khi trở về phòng, cô liệt kê hết những nguyên liệu cần thiết để điều chế son phấn và mặt nạ bùn, bắt đầu chuẩn kế hoạch lớn cho sự nghiệp của .

Mấy ngày bận rộn lúc việc nọ lúc việc trôi qua, nhanh tới ngày họp chợ, cuối cùng đại đội trưởng cũng lương tâm, quyết định cho các đội viên nghỉ một ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-60.html.]

Ngọc Đào quyết định ngoài xem, tiện thể mua một ít nguyên liệu son phấn.

Hôm , cô thức dậy từ sớm, mặc chiếc váy màu hạnh nhân, trang điểm tỉ mỉ.

Lúc chuẩn khỏi nhà, Trịnh Xuân Linh đưa cô một đồng.

Ngọc Đào tiên trong tay, gượng gạo.

thì nhà họ Tô cũng nhiều tiên, mà đây nguyên chủ còn để cho khoản tiền lớn trị giá năm tệ.

Trịnh Xuân Linh trừng mắt cô: "Đây tiền là cho em gái con, nó sắp thi , cho nó ăn ngon một chút, nhất là nên thi đỗ trường chuyên."

Ngọc Đào: "..."

Cô thấy cũng nên thăm em gái từng gặp mặt , nên nhận tiền nhanh ch.óng ngoài.

Hôm nay là ngày họp chợ, tám giờ sáng sẽ một chuyến xe buýt ngang qua thôn Hồng Hà.

Ngọc Đào thức dậy sớm, lúc cô đến đường lớn cũng là lúc xe buýt tới.

Trên xe nhiều , đông đúc chen chúc như bánh mì kẹp thịt.

Ngọc Đào chiếc xe, nhíu mày, cô suy tính xem nên tiếp tục bộ xe buýt, cuối cùng cô vẫn chen lên xe sự thúc giục của tài xế.

Đủ các thể loại mùi khiến khốn khổ bao trùm cả chiếc xe, cô sắp ngạt thở đến nơi .

May là xe buýt di chuyển với tốc độ nhanh, nếu bộ sẽ mất hơn một tiếng đồng hồ, còn xe buýt chỉ mất nửa tiếng là đến nơi.

Hợp tác xã cung cấp, mua bán hàng hóa cũng đông đúc kém chiếc xe buýt .

Ngọc Đào xếp thành hai hàng dài, rơi trâm tư.

Chắc chắn bây giờ Tô Ngọc Thanh vẫn đang học, cô thể đến trường học .

Mà ngoại trừ các đồ gốm sứ phục vụ cho việc điều chế son phấn và bùn , nguyên liệu quan trọng nhất chính là t.h.u.ố.c Đông Y, lẽ những thứ chỉ thể mua ở bệnh viện hoặc tiệm t.h.u.ố.c Đông Y.

Ngọc Đào ngẫm nghĩ một lúc, vẫn là đến bệnh viện để đảm bảo an .

 

 

Loading...