Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Dù thì cũng ngại." Cô lấy trái cây chuẩn cho hôm nay trong cái túi nhỏ của , đưa qua: "Cái cho ."

Lục Vân Dương liếc mắt cô một cái, cảm giác xúc động như bật công tắc, trong lòng ngừng trào dâng nhớ hình ảnh phong cảnh n.g.ự.c cô, hít lấy một thật sâu trực tiếp từ chối:" đói, cô giữ cho ăn ."

Tai của đàn ông đỏ bừng, hô hấp còn dồn dập, rõ ràng đang chuyện nhưng ánh mắt dám đối diện với cô, như trốn tránh gì đó.

hai má phiếm hồng, hô hấp dồn dập.

Ngọc Đào híp híp mắt, chậm rãi như là hiểu cái gì đó.

"Anh ăn thì thôi ." Cô trực tiếp xuống ở chân Lục Vân Dương, thuận tay mở thêm một nút thắt cổ áo, âm thanh mỉm mang theo ý dò hỏi: "Vậy thì ăn một nhé?"

Ánh mắt liếc thấy động tác của cô thì cả Lục Vân Dương trở nên cứng đờ.

Cô ngay lập tức c.ắ.n một ngụm lên trái cây, do đang ăn nên hai má phồng lên, môi mỏng ửng hồng giống như nước trái cây đang chảy từ khóe môi, nên cô vươn đầu lưỡi hồng hồng l**m nhẹ.

Động tác uyển chuyển nhẹ nhàng, trở nên vô cùng quyến rũ.

"Bác sĩ Lục." Đột nhiên Ngọc Đào ngẩng đầu lên, lông mày cong lên mà khóe môi nở nụ : "Thật sự ngọt nha, thử ?"

Cô nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nên bóng cây phản chiếu loang lổ mặt, đôi mắt ngập nước như đem mấy kim loại quý giá xoa nát trong mắt, cho vô cùng ch.ói mắt và quyến rũ.

"Muốn thử ?" Cô đem trái cây bản c.ắ.n hai miếng đưa qua, con ngươi xinh chớp chớp: “ cho ."

Rõ ràng lời vẻ đắn nhưng khi một chút thì cảm thấy đàng hoàng.

Hơi nóng bao bọc lấy thở ái , khí tức nóng bỏng ban đầu như đổ thêm một lớp dầu, d*c v*ng nguyên thủy trong lòng đàn ông giống như ngọn lửa, từng lớp từng lớp ở trong tim chảy bên ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-74.html.]

"Không ăn." Anh thu hồi ánh mắt, vẻ mặt đanh và giọng càng lúc càng lạnh: "Cô ở chỗ nghỉ ngơi, tới phía kiểm tra tình hình, nhanh sẽ trở ."

Nói xong, sải bước về phía .

Về phương diện của phụ nữ thì quá rành, nhưng cũng thể là cô đang cố ý quyến rũ !

Trong lúc nhất thời, đột nhiên chút hối hận, vì cái gì mang cô theo lên núi?

Hôm nay thời gian vẫn còn dài, mà trai đơn gái chiếc, cũng lúc cô sẽ còn gây chuyện gì.

"Lục Vân Dương..."

Rất nhanh, tiếng kêu tức giận của cô gái phía truyên tới.

"Anh đừng để chỗ một , sợ quá..."

Ngay đó, tiếng bước chân truyền đến, Lục Vân Dương đầu , cô gái đem theo cái túi của hòng theo kịp, tựa hồ chút nóng vội nên hô hấp của cô trở nên dồn dập, vì n.g.ự.c cũng phập phồng theo.

Anh chằm chằm cô gái, quai hàm siết c.h.ặ.t, giọng càng ngày càng khàn khàn: "Nghe lời, ở chỗ đó nghỉ ngơi, bỏ cô ." Nói xong đợi phản ứng của cô, lập tức hướng lên , nhanh phía truyên tới tiếng gấy "Rắc", cùng với âm thanh vang lên t.h.ả.m thiết của cô gái.

Lục Vân Dương đầu , cô gái ngã mặt đất, cái túi nhỏ cũng ném sang một bên, một bàn tay còn đè một mắt cá, thần sắc thống khổ.

Ngọc Đào sắc mặt trắng bệch, lông mày nhíu c.h.ặ.t, đáy mắt chảy nước hướng tới Lục Vân Dương hét lên: "Chân của bong gân , đau quát"

Anh lập tức xoay , nhanh tới chỗ của cô xổm đỡ cô xuống: "Để xem"

"Đầu là bởi vì , nếu tự nhiên giải thích thì cũng sẽ bong gân ở chân."

 

 

Loading...