Tim Lục Vân Dương hụt một nhịp, ý khoe khoang mặt cô, hiểu tại , nhớ đến hôm đó ở bệnh viện cô đột nhiên nhào lòng .
Anh nhướng mày, qua một lát, chậm rãi : "Đây, là tim của cô ?”
"Ở mà nhiều tim như .
" Ngọc Đào , đem hoa nữa đưa đến mặt : "Đây là tình yêu của ."
Tay nghề bó hoa của cô vẻ , những bông hoa dại rõ tên, nếu màu sắc bên ngoài thì chỉ thấy khá thanh lịch, nhưng tay cô một cảm giác cao quý.
Lục Vân Dương ngước mắt lên, thản nhiên cô: "Cô thường tặng hoa và trái tim cho khác lắm ?"
Rõ ràng là giọng điệu nghi vấn nhưng Ngọc Đào ý khẳng định, trong lòng cô run lên, lập tức giải thích: " lớn như nhưng từng tặng hoa và trái tim cho ai , bác sĩ Lục là đầu tiên đó."
"Hơn nữa, thể là khác ?" Cô khanh khách : "Chúng từng đính hôn, cứu mạng , còn khám bệnh cho , hôm nay giúp tìm tổ ong, thể dùng hai chữ " khác" chứ?"
Ánh mắt của cô gái tr*n tr**, tr*n tr** đến mức khiến bỏ qua cũng bỏ qua , nhưng trong nhận thức của Lục Vân Dương về cô, cô bao giờ tự nhiên đối xử với .
Ánh mắt mang theo ý thăm dò lướt qua mặt cô: " là đầu tiên?"
Sợ tin, Ngọc Đào gật đầu nghiêm túc, với đôi mắt long lanh: “Đương nhiên, tin ?” Nguyên chủ từ nhỏ đến lớn xinh , tự cho là thanh cao, nam sinh ở trong thôn Hồng Hà cùng tuổi với cô hầu như ai cô cũng chướng mắt, rõ ràng thích Hứa Văn Thông như nhưng cũng bày tỏ.
Lục Vân Dương rũ mắt liếc những bông hoa trong tay cô, giọng trong trẻo lạnh lùng: "Sau đừng tùy tiện tặng hoa cho đàn ông."
Nói xong, vòng qua cô về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-78.html.]
Đáy lòng Ngọc Đào dâng lên một cảm giác buồn bực, khó khăn lắm cô mới hái , kết quả đuổi chỉ bằng một câu?
Cô hít một thật sâu, xoay chằm chằm gáy đàn ông, hét lên: "Bỏ , dù chân chỉ là đau đến thể tự lo cho , còn suýt chút ngã nữa, lúc hái hoa cũng chỉ cẩn thận đ.â.m trúng ngón tay mà thôiH!!"
"Người tặng thích giữ cũng còn ý nghĩa gì, những bông hoa từ đến thì nên trở nơi đó hết ..."
Giọng mềm nhữn quanh quẩn trong rừng, vẻ ai oán, đàn ông đầu , thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô gái, thấy đáy mắt cô tràn đầy vẻ tội nghiệp.
"Không , cứ , ném chúng ngay đây... Hoa tay cô đung đưa, giống như sẽ ném ngoài bất cứ lúc nào.
"Khó hái như thế, ném?"
Cô gái bíu môi, giọng thờ ơ: "Người nên nhận chịu nhận, giữ để gì?"
Mắt thấy hoa trong tay cô sắp ném ngoài, chân Lục Vân Dương tiến lên, duỗi tay đoạt lấy nó: " nhận."
Chỉ trong nháy mắt, tay cô gái trống rỗng, đóa hoa chuyển đến trong tay đàn ông, khóe môi Ngọc Đào khẽ nhếch, gợi một nụ khó thể thấy .
Lục Vân Dương cầm hoa, vẻ mặt cứng đờ, cảm thấy động tác của khó hiểu.
Anh rũ mi xuống, che giấu sự hổ hiện lên trong đáy mắt, trầm giọng : "Cô dọn đồ , bây giờ chúng xuống núi."
Ngọc Đào "A" một tiếng, đối với quyết định bất thình lình của khó hiểu: "Sao xuống núi? Trời vẫn còn sớm mà”
"Không sớm." Lục Vân Dương thoáng qua đồng hồ đeo tay: "Hai giờ , trở về cũng mất mấy tiếng."
Núi sâu rừng già, một trai một gái, phong cảnh như , thích hợp cho thế giới của hai , kế tiếp thể còn xảy chuyện thể tưởng tượng , Ngọc Đào xuống núi sớm.