Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nói đến cuối cùng, lông mi của cô nhẹ nhàng nháy vài cái, vẻ mặt lộ vẻ e thẹn, hình như dáng vẻ đặc biệt hổ.

Ngày thường vốn dĩ cô xinh , hôm nay tô son màu đỏ, đôi môi đỏ hồng, lộ sắc tựa như quyến rũ, tâm trạng khác bối rối.

Lục Vân Dương cố gắng đè xuống xao động trong lòng, chỉ nếu cùng cô tiếp tục bàn luận vấn đề , lợi cho .

Anh thu biểu tình, cô, lập tức nhắc đến vấn đề lúc trì hoãn: "Vừa nãy cô đồng ý với cô cái gì?"

Mặc kệ là việc gì, quyết sẽ mắc mưu nữal

Ngọc Đào ánh mắt sáng lên, vui vẻ : "Muốn ăn cơm với !"

Lục Vân Dương:...

Anh đột nhiên thở phào nhẹ nhõm.

Ngọc Đào để ý tới sự khác thường của , chỉ : " mời khách, cảm ơn vì nước Chỉ Cốt."

Đang , cửa phòng nghỉ một tiếng "Cạch" từ bên ngoài đẩy , một đàn ông mặc áo bác sĩ xuất hiện ở cửa.

"Bác sĩ Lục, ở đây ?" Người đàn ông mở miệng, tâm mắt đột nhiên thấy một cô gái xinh giống với yêu tinh bên cạnh Lục Vân Dương, giọng ngạc nhiên: “Đây... Đây là ai?"

Anh tiến lên, tâm mắt khóa trụ cô gái: "Là bệnh nhân của ?"

Lục Vân Dương hỏi bản , nhưng tâm mắt nửa phần cũng rời khỏi cô gái bên cạnh, thất lễ.

Lục Vân Dương là đàn ông, tất nhiên liếc mắt thể ánh mắt biểu hiện cái gì, đang trả lời, cô gái mở lời : "Không , là em họ ở xa."

Ngọc Đào Lục Vân Dương nhất định giới bản với khác là em gái, cái từ em gái so với từ em họ càng khiến cô thích hơn, nên vẫn là .

"Em họ?” Người đàn ông , Lục Vân Dương: "Bác sĩ Lục, cô em họ xinh như giới thiệu cho ?"

Người đến là Trịnh Thiếu Đông, cùng khoa với Lục Vân Dương, bình thường cả hai vẫn thường xuyên đổi ca, cũng tệ, gia đình.

Đôi mắt phát sáng, từ khi bước , ánh mắt từng rời khỏi Tô Ngọc Đào, điều khiến cho Lục Vân Dương thoải mái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-86.html.]

Thân là đàn ông mang tác phong của thanh niên tri thức, hổ mà chằm chằm cô gái?

Anh Trịnh Thiếu Đông, khóe môi cong lên bất mãn, giọng chút kiên quyết: "Có cơ hội sẽ giới thiệu."

Nói xong, Tô Ngọc Đào: "Không ăn cơm ?"

Đề tài đột nhiên đổi, cho Ngọc Đào phản ứng kịp, còn mở miệng, Lục Vân Dương đàn ông: "Chúng ăn cơm, tối tiếp."

Nói xong, Ngọc Đào: "Đi thôi, để muộn nữa sẽ còn đồ."

Ngọc Đào trong ánh mắt đàn ông mỉm , cùng với Lục Vân Dương khỏi phòng nghỉ ngơi, đến bên ngoài, cô phục hồi tinh thần, đôi mắt sáng ngời: "Anh đồng ý ăn cơm với ?"

Lục Vân Dương liếc cô một cái, ừ một tiếng.

Ngọc Đào đột nhiên nhớ , : "Vậy đợi một lát."

"Đi ?" Ánh mắt Lục Vân Dương thâm trầm cô.

"Lấy vé." Ban đầu Ngọc Đào nghĩ để Lâm Lệ Phương giúp lấy vài tấm vé, nhưng cô quá bận, xong việc liền chạy .

Thế giới một điểm , đó là gì cũng cần vé, vé của làng quê họ ở , mua cũng mua !

" vé." Cô phàn nàn: "Ở đây gì cũng cần vé, phiền quá "

Cô than thở, môi vểnh lên, rõ ràng vẻ mặt lòng, nhưng cho khuôn mặt cô thêm chút hờn dỗi.

Lục Vân Dương nhíu mày, : "Không cần, mời cô."

Mi tâm Ngọc Đào nhăn : "Vậy ."

Nói xong, cô nghĩ bản vé, suy nghĩ trong phút chốc, nghiêm mặt , ánh mắt linh hoạt: "Hay là đưa tiền, đưa vé?"

Vẫn cố chấp?

Khóe môi Lục Vân Dương khẽ giật: "Nợ ."

 

 

Loading...