Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Sắc mặt Ngọc Đào thoáng cái liền trắng bệch, xem, vì xem mắt, hiện tại ngay cả cũng thèm nữal

Lục Vân Dương cô, khóe môi khẽ nhếch lên: "Vừa lúc tìm em."

Hôm nay hiệu t.h.u.ố.c của bệnh viện kiểm kê d.ư.ợ.c liệu, ít d.ư.ợ.c liệu mà cô cần lúc , thuận tiện mua, tính toán tìm cơ hội đưa cho cô dùng.

"Tìm gì?" Ngọc Đào thần sắc : "Anh bận rộn xem mắt, tìm một cô gái độc như gì?"

Cô đột nhiên lạnh mặt khiến Lục Vân Dương chút thích ứng: "Xem mắt?"

"Chẳng lẽ ?" Ngọc Đào trong lòng nghẹn một cục tức, ngữ khí chuyện cũng lạnh lùng : " bọn họ , đối tượng xem mắt của còn là một giáo viên cơ đấy."

Lục Vân Dương liền tối hôm qua nhà gọi điện thoại gọi trở vê mà rõ nguyên nhân, hóa là vì chuyện xem mắt.

Chỉ là hôm nay khi về đến nhà, nhưng trong nhà ở đây, vô tình gặp Tô Ngọc Đào tới.

Lục Vân Dương gương mặt tức giận của cô, đột nhiên một loại xúc động nhéo cô một chút, mềm mại như chắc là nhéo vui nhỉ?

Anh : "Chuyện em , cũng mới về nhà."

Câu trả lời của thẳng thắn, nhưng Ngọc Đào thấy , trong lòng càng cảm thấy tức giận hơn.

Cô cũng chính xác vì đang tức giận.

Có thể là tức rốt cuộc vẫn trở về xem mắt, tức giận thổ lộ của đáp , cũng thể là tức giận chính ...

Rõ ràng là một con hồ ly tinh ngàn năm, nhưng lâu như , ngay cả một phàm như cũng động tâm với cô...

Quá thất bại, thật buồn.

"Cho nên, vẫn về xem mắt đúng ?" Cô c.ắ.n môi, chằm chằm mắt đàn ông: "Chờ lúc tìm thấy phiếu, sẽ trả phiếu cho ngay lập tức!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-92.html.]

"Tô Ngọc Đào, xem mắt." Lục Vân Dương trầm xuống cô: " em đang suy nghĩ cái gì, nhưng thứ đưa sẽ thu hồi ."

Anh giải thích như , Ngọc Đào vẫn cảm thấy thật sự chuyện xem mắt, chẳng lẽ là do nhà họ Lục ?

Cô đột nhiên cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng đó chỉ là một chút mà thôi.

Sau vẫn sẽ xem mắt!

"Không cần thì thôi." Ngọc Đào hừ một tiếng: " chỉ tùy tiện thôi, xem mắt ."

xong , nhưng đàn ông nắm lấy cổ tay cô.

"Làm gì đấy?" Ngọc Đào bất mãn mà trừng mắt với , cố dùng sức ném tay , nhưng sức của đàn ông lớn, cô thể nhúc nhích .

"Giận ?" Lục Vân Dương cô, đáy mắt hiện lên một tia ý .

Ngọc Đào thấy liền cảm thấy tự nhiên, hỏi gì mà thừa thế? Cô tức đến nỗi mặt đỏ bừng hết lên còn hỏi như .

Rõ ràng là cố ý! "Em tức giận cái gì?" Ngọc Đào khẽ nâng cằm, giọng sắp chua đến rớt răng: "Em lập trường gì mà đòi tức mới chả giận?"

Còn , cô là gì của Lục Vân Dương , căn bản cách nào để tức giận cả, nếu thì chính là gây rối vô cớ.

"Vậy em chu miệng lên gì?" Lục Vân Dương chằm chằm đôi môi hồng nhuận của cô hỏi.

Trước đó còn đang nghĩ những lời hôm qua cô rốt cuộc thật , bây giờ phản ứng của cô hình như cũng còn lo lắng như nữa .

Ngọc Đào che miệng theo bản năng, đó buông : "Ai quy định em thể chu miệng?"

Nói xong, cô cố kéo cánh tay vài cái, cuối cùng vẫn thể kéo : "Anh buông tay , lôi lôi kéo kéo như còn thể thống gì?"

"Đừng giận nữa” Ánh mắt đàn ông như đang , đường nét ngũ quan vốn cứng rắn lạnh lùng cũng nhu hòa vài phần: "Hôm qua ông gọi điện thoại kêu về một việc , nghĩ cũng nhanh thôi với tiện thể lấy luôn chút t.h.u.ố.c trong nhà kho cho em nên mới về."

 

 

Loading...