Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Anh mới về nhà thì em tới ." Anh : "Anh thật sự gì về chuyện xem mắt hết."

Ngọc Đào giải thích, nghiêng đầu, tình nguyện nhắc nhở: "Thì , cuối cùng vẫn ..."

Nói còn dứt lời thì tay của đàn ông khẽ động, cô nhanh ch.óng kéo qua, đ.â.m mạnh lòng n.g.ự.c .

Tim Ngọc Đào đập mạnh một cái, theo bản năng hỏi: "Anh định gì?"

"Định trả thù em." Cảm giác mềm mại ấm áp trong n.g.ự.c thở của Lục Vân Dương trở nên gấp gáp hơn, giọng thì khàn khàn: "Ngày hôm qua chính em nếu vui thì thể trả thù mà."

Ngọc Đào dựa , cảm giác vững chắc chân thật nóng rực, ấm cũng chậm rãi lan từ bên cạnh qua.

Cảm giác khác với lúc hai ôm hôm qua, lúc đột nhiên chủ động và ôm c.h.ặ.t!

Cô đột nhiên ngừng vũng vẫy, yên lặng để ôm, cảm nhận thở và sự dịu dàng của .

Những suy nghĩ lung tung cứ cuồng trong đầu cô, Ngọc Đào khẽ nuốt một ngụm nước bọt, chậm rãi ngẩng đầu lên : "Nói nha, đây là do em ép buộc đấy! Đừng đến lúc đó ..."

Còn kịp xong, Lục Vân Dương đột nhiên cúi đầu xuống, lướt qua dừng môi cô c.ắ.n một cái.

Ngọc Đào kêu a một tiếng, còn cảm nhận hương vị của thì đàn ông chậm rãi chuyển sang bên cạnh, khẽ c.ắ.n tai cô.

Động tác của chút trúc trắc nhưng ôn nhu, thở Ngọc Đào lập tức căng c.h.ặ.t, c.ắ.n răng, đầu ngón tay cong lên.

Trời ơiIII

Sao đàn ông tai là n** m*n c*m nhất của cô? Đã thế còn c.ắ.n nữal

Ngọc Đào rụt đầu vai , cảm giác sắp thở nổi nữa , choáng váng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-93.html.]

Giờ khắc , tất cả âm thanh bên ngoài thế giới đều phụt tắt, khí giằng co, cô chỉ tiếng tim đập "Thịch, thịch" trong n.g.ự.c .

Đầu ngón tay thon dài của đàn ông đặt sẵn gáy cô, nhẹ nhàng chậm rãi bên tai cô: “Đừng giận nữa, ?”

Giọng trâm thấp mang theo từ tính, khiến run lên.

Ngọc Đào dựa , lúng lúng túng : "Không, tức giận."

Cô sắp thở nổi lấy sức nữa mà tức giận?

"Anh sẽ xem mắt." Lục Vân Dương đột nhiên rời , đặt hai tay lên vai cô, đôi mắt mê ly của cô nhịn mà cúi đầu xuống hôn: "Cũng tùy tiện nào cũng xem mắt."

Lời thật sự lấy lòng của Ngọc Đào, cô đôi môi ẩm ướt của đàn ông, hầu kết khẽ động, nuốt nuốt nước miếng, còn kịp đáp thì thấy tiếng "Lạch cạch", tiếng động kéo cô tỉnh táo từ trong trạng thái hỗn loạn.

Hai đồng thời đầu liền thấy mấy nhà họ Lục đẩy cửa từ ngoài .

Trong lòng Ngọc Đào lộp bộp một tiếng, vô thức nghĩ chắc là bọn họ thấy chuyện nãy nhỉ? Sau đó đột nhiên cảm thấy chút khó chịu, những đến đúng lúc , cứ như véo một c** **.

Đang nghĩ thì tay Lục Vân Dương nhét cho một vật gì đó.

"Cầm ." Lục Vân Dương nhướng mày cô, nhỏ: "Muộn chút nữa sẽ tìm em."

Ngọc Đào ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c trong tay, chắc là t.h.u.ố.c nãy .

, Tống Mỹ Hoa thấy con trai đưa gì đó cho Tô Ngọc Đào, hai còn châu đầu ghé tai gì đó, động tác chút mật.

Sắc mặt bà đổi, bà thoáng qua Lục Chí Quân bên cạnh, cũng may là tỏ vẻ gì.

"Sao đột nhiên hôm nay Ngọc Đào tới thế?" Lục Chí Quân tủm tỉm cô hỏi: "Ăn cơm trưa ?"

"Dạ cháu ăn ạ" Gò má Ngọc Đào nóng lên, cô cảm thấy chắc chắn mặt bây giờ đang đỏ: "Cháu ăn xong mới qua đây ạ”

 

 

Loading...