Anh bà nội Tô : "Cháu Ngọc Thanh một ít sách y, cho nên cháu sắp xếp mang một vài quyển cô thể cần tới."
Anh đưa sách trong tay cho Tô Ngọc Thanh, giọng ôn hòa: "Cô xem cân ?"
Tô Ngọc Thanh cúi đầu những quyển sách của , tất cả đều là sách y khoa, ánh mắt cô sáng ngời, nghĩ thâm nếu những quyển sách , đến lúc đó học thể mua ít sách giáo khoa hơn!
"Thật quá." Tô Ngọc Thanh hưng phấn nhận lấy, cũng cảm thấy cái gì : "Cảm ơn Vân Dương!"
"Con chút hổ nào ?" Trịnh Xuân Linh trừng mắt Tô Ngọc Thanh một cái.
Tô Ngọc Thanh bĩu môi, Lục Vân Dương vội vàng : "Những quyển sách cũng cũ , cháu để ở trong nhà cũng tác dụng gì, bằng đưa cho Ngọc Thanh, cũng thể thể hiện giá trị của chúng.”
Bà nội Tô lời chỉ cảm thấy Lục Vân Dương hiểu chuyện, còn mở miệng, giọng Ngọc Đào mỉm hỏi: "Bác sĩ Lục ăn cơm ?"
Lục Vân Dương đảo mắt, cô gái chằm chằm, ánh mắt lấp lánh, tựa như một dòng nước mùa xuân, xinh động lòng .
Yết hầu lăn qua lăn , trong miệng bất giác tràn hai chữ: "Chưa ăn."
Ngọc Đào : "Vậy cùng chúng ăn một bữa cơm ?"
", ăn một bữa cơm ." Bà nội Tô đang lo lắng nên lấy chút tiền cho , dù thật sự mang sách tới đây: “Cháu đừng khách khí với chúng , Ngọc Thanh cũng cầm sách của cháu tặng ."
Mấy Trịnh Xuân Linh đều cho rằng Lục Vân Dương nhất định sẽ ở ăn cơm, dù chuyện ảnh hưởng cũng lớn, nhà họ Lục cũng chút phê bình kín đáo với nhà họ, nhưng nghĩ tới, đàn ông trực tiếp đáp một chữ .
Trịnh Xuân Linh:...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-98.html.]
Tô Đại Hà:...
Bàn nhà họ Tô tròn lớn, lúc ăn cơm đàn ông cạnh Tô Đại Hà, Ngọc Đào đối diện , nhấc mắt lên là thể thấy ưu nhã ăn cơm.
Trên bàn cơm, bà nội Tô hỏi nhiều vấn đề, tự nhiên chuyển sang chuyện xem mắt của , Lục Vân Dương lúc giải thích với nhà họ Tô: "Mẹ cháu ý đó, nhưng cháu từ chối :
Hiện tại bà nội Tô coi là con cháu trong nhà, chỉ : "Cháu cũng lớn tuổi tác còn nhỏ, cháu lo lắng là đúng, cũng thể bởi vì công việc mà luôn đẩy tới đẩy lui."
"Lục Vĩnh Cường bằng tuổi cháu, vợ cũng m.a.n.g t.h.a.i đứa con thứ ba, còn cháu ngay cả vợ cũng thấy bóng dáng."
Lục Vân Dương giương mắt, ánh mắt đảo qua mặt cô gái đối diện, cô nhẹ nhàng, ánh mắt lay động, tựa như giấu vài phần say rượu, đặc biệt mê .
"Cháu thích ạ" Ánh mắt Lục Vân Dương thản nhiên cô: "Cô nhỏ tuổi hơn cháu một chút, cho nên chuyện kết hôn chậm ."
Trong mắt , lời hẳn là với Ngọc Đào, là cố ý cho cô .
Bà nội Tô một tiếng, trừng mắt Ngọc Đào một cái, hỏi nữa.
"Bác sĩ Lục." Ngọc Đào đàn ông mặt, thần sắc thản nhiên, chân bàn chậm rãi di chuyển về phía , nhẹ nhàng chạm : "Cô gái xinh ?"
Thân thể Lục Vân Dương cứng đờ, ánh mắt khẽ rũ xuống, tuy rằng cái gì cũng thấy, nhưng thể cảm giác chân cô gái đang từng chút từng chút chạm .
Anh di chuyển bàn chân của , giọng run rẩy: "Rất , chỉ thể nấu ăn, mà còn đ.â.m hoa thủ công”
"Phải ?" Ý Đào chất đống ở đáy mắt, chân tùy thời theo chuyển động của một nữa leo lên: "Là cô gái chúng quen ?"
Lục Vân Dương liếc mắt đoàn trái , bọn họ đang dùng ánh mắt bát quái chằm chằm, chờ đợi đáp án, cũng ai chú ý động tác bàn.