Cô cũng chắc chắn.
Quả nhiên, Kỳ Dương Diễm lập tức đổi chủ ý.
"Không ," đè nén sự kích động trong lòng, "Đợi xong việc bên , sẽ xác minh. Chỉ là... em ở đây thêm vài ngày ."
Nguyễn Minh Phù thấy lời , suýt chút nữa thì vui nổi.
Cô nhắc đến Nguyễn phụ Nguyễn mẫu ngoài việc cả nhà đoàn tụ, chính là dụ Kỳ Dương Diễm .
Tuy giấy gói lửa, rể xí sớm muộn gì cũng gặp vợ, nhưng ít nhất cũng muộn một chút để cô nghĩ một cách đối phó hảo. Đến lúc đó, chân của cô cũng thể giữ .
Cô thật thông minh!
"Kỳ đại thiếu gia, ngài ở đây, thật dễ tìm."
Hai em đang chuyện, phía đột nhiên truyền đến một giọng thô kệch. Tốc độ vô cùng nhanh, khiến Nguyễn Minh Phù rõ ông đang gì.
Kỳ Dương Diễm đầu : "Hóa là Ông chủ Trương."
Khuôn mặt tròn xoe của Ông chủ Trương mang theo nụ hiền hòa, chỉ là đôi mắt Nguyễn Minh Phù phía Kỳ Dương Diễm một cái.
"Kỳ đại thiếu đây là..."
Ánh mắt ông mang theo sự mờ ám, trêu chọc .
"Một bạn," Kỳ Dương Diễm đầu về phía Nguyễn Minh Phù, "Em về , lát nữa tìm em."
Nguyễn Minh Phù liếc Ông chủ Trương giống như cái bánh bao trắng béo đó một cái, gật gật đầu.
Ông chủ Trương bóng lưng Nguyễn Minh Phù, hắc hắc vô cùng bỉ ổi.
"Kỳ đại thiếu, ngài quả thật là diễm phúc cạn, cô em còn chuẩn hơn cả mấy nữ minh tinh đó..."
Trong mắt Kỳ Dương Diễm lóe lên một tia tức giận.
"Cô là em gái nuôi nhận."
Ông chủ Trương , liền thu sự trêu chọc trong mắt. Ông bộ dạng của Kỳ Dương Diễm, liền là nghiêm túc.
Ông nghiêm túc : "Ngài yên tâm, em gái của Kỳ đại thiếu chính là em gái của Trương mỗ ."
Kỳ Dương Diễm nhẹ nhàng ừ một tiếng, lúc mới .
"Đi thôi."
Trên mặt Ông chủ Trương vui mừng, vội vàng đuổi theo.
Nguyễn Minh Phù trở sảnh triển lãm, liền thấy đều việc gì gian hàng của , thấy bóng dáng cô hai mắt liền sáng lên.
Vội vàng đón tới: "Đồng chí Nguyễn, buổi chiều chúng đều trông cậy cô ."
Còn .
Không thấy Vân Vụ đặt là bốn nghìn cân, trực tiếp nhập trướng hơn mười vạn . Đối phương gọi điện thoại xong, liền đắc ý mặt họ.
Các đại diện xưởng :... Đừng hỏi, hỏi là đ.á.n.h .
"Mọi yên tâm, nhất định sẽ giúp giới thiệu thật ."
Còn về việc đối phương mua , thì chuyện cô nên quan tâm .
Mọi cũng đạo lý .
xong lời , rõ ràng an tâm hơn một chút.
Nguyễn Minh Phù xuống một lúc, Giáo sư Hồ dẫn Cố Thanh Tùng bước tới, tươi rạng rỡ chào hỏi cô một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-169.html.]
"Đồng chí Nguyễn, vẫn thích ứng chứ?"
"Cũng ạ," Nguyễn Minh Phù định lên, thấy Giáo sư Hồ xua tay.
Cố Thanh Tùng bên cạnh lúc vô cùng mắt , chuyển hai cái ghế trống qua. Sau khi Giáo sư Hồ xuống, lúc mới liên tục gật đầu.
"Đồng chí Nguyễn, , cô giúp xưởng ký đơn hàng bốn nghìn cân!"
"Chỗ chúng đều truyền khắp ," Nguyễn Minh Phù rạng danh cho Giáo sư Hồ, ông híp mắt, nghịch đồ Cố Thanh Tùng đều thấy thuận mắt hơn ít.
Nguyễn Minh Phù khiêm tốn, trong lòng đắc ý vô cùng.
"Đâu , ."
Giáo sư Hồ tiếp tục : "Đồng chí Nguyễn đừng tự ti, cô thật sự lợi hại."
Nói xong, ông hận sắt thành thép trừng Cố Thanh Tùng một cái.
Cố Thanh Tùng:...
Anh trêu ai chọc ai , nãy thuận mắt .
Nụ mặt Nguyễn Minh Phù càng sâu hơn: "Chú mà cứ khen tiếp như , cháu đỏ mặt mất."
"Thế tính là gì," Giáo sư Hồ tiếp tục lên tiếng: "Bên chỉ sắp xếp một cô phiên dịch, định buổi chiều gọi thêm hai qua, cũng thể giúp cô giảm bớt áp lực."
Theo lý thuyết bên triển lãm ít nhất cũng sắp xếp năm .
Chỉ là ở cũng thiếu nhân viên phiên dịch giỏi, điều kiện chọn của Giáo sư Hồ cao. Sợ lọt một kẻ tay mơ, gây trò quốc tế gì đó.
Giáo sư Hồ cũng hết cách lăn lộn tiếp.
"Vậy thì quá."
Nhớ nhóm mười mấy buổi sáng, chuyện cứ như một bầy vịt. Nếu cô lộ chút công phu nghệ, chấn nhiếp những đến mức chỉ hô amazing, nếu băm cô thành tám khúc cũng đủ dùng.
Giáo sư Hồ híp mắt chỉ Cố Thanh Tùng bên cạnh: "Cậu cứ theo bên cạnh đồng chí Nguyễn, học hỏi cho ."
Cố Thanh Tùng điểm danh còn sửng sốt một chút, tin hai mắt liền sáng lên.
"Thưa thầy, em !"
Anh đáp nhanh, mặt càng là kinh hỉ vui mừng, khiến Giáo sư Hồ chút nghẹn họng.
Dứt khoát lười để ý đến .
Chỉ là trong đầu Cố Thanh Tùng đoạn ' sắp việc cùng nữ thần' spam, thể chú ý đến những thứ khác.
Khóe mắt Giáo sư Hồ thấy bộ dạng của tên , càng nghẹn họng hơn.
Ngoài Cố Thanh Tùng , Giáo sư Hồ còn đưa cho cô một nữ sinh.
Có thể lọt mắt Giáo sư Hồ, Nguyễn Minh Phù đương nhiên tin tưởng năng lực nghiệp vụ của họ. Giống như cô buổi sáng, để hai xem triển lãm , ghi nhớ thật kỹ đặc sắc của những loại đó.
Dường như Giáo sư Hồ dặn dò nữ sinh đó điều gì, cô vô cùng lời.
Cố Thanh Tùng thì càng cần .
Cơ bản là Nguyễn Minh Phù gì, liền nấy.
Hai giờ chiều đến, ở chỗ cao liền thể thấy những cái đầu nhấp nhô tấp nập ở đằng xa.
Nguyễn Minh Phù ghế, vững như Thái Sơn.
Thấy nửa tiếng , mà vẫn ai qua đây, nữ đồng chí dường như chút sốt ruột, cô há miệng gì đó. vì quen thuộc với những bên , cũng ngại mạo mở miệng.