Nguyễn Minh Phù: "..."
Chẳng ai lười hơn cô .
"Nhìn xem cải thìa mọc kìa, mọng nước quá chừng~"
" trồng rau bao nhiêu năm nay, đều bằng đồng chí Nguyễn trồng, khà khà khà..."
Nguyễn Minh Phù: "... Đâu ."
Khen đến mức cô cũng thấy ngại ngùng.
Mấy thứ rau đều là cẩu nam nhân trồng, Thiết Trụ nhổ cỏ, Cố Ý Lâm tưới nước, cô chẳng động tay tí nào.
Nói thật, lời khen nhận trong thời gian còn nhiều hơn cả kiếp cộng .
"Đồng chí Nguyễn, bố cô cũng tới ?"
" ."
Hai mắt Diệp Thu sáng lên, " thể gặp bọn họ , chỉ xem thử bố thế nào mà nuôi dạy cô con gái xinh như đồng chí Nguyễn đây."
Phải là, lúc Diệp Thu lên cơn điên thì chuyện cũng lọt tai phết.
"Bố việc , nhưng thì ở nhà," Nguyễn Minh Phù khen đến lâng lâng, hướng trong nhà hô to một tiếng, "Mẹ!"
Không bao lâu , Mẹ Loan liền từ trong nhà .
Diệp Thu còn yên nữa, lập tức đón tiếp, lời ý cứ thế tuôn như cần tiền.
"Ái chà, bảo là thể sinh cô con gái như đồng chí Nguyễn, chắc chắn sẽ kém mà!"
"Chị là?"
Mẹ Loan đ.á.n.h giá Diệp Thu từ xuống một lượt, nghi hoặc hỏi một câu.
Nguyễn Minh Phù đang định mở miệng giới thiệu, Diệp Thu cướp lời.
" là thím của Tiểu Tạ, con dâu Sư trưởng Lý. họ Diệp, tên là Diệp Thu."
Mẹ Loan bừng tỉnh đại ngộ.
"Ngồi, mau ."
"Vâng!" Diệp Thu lời xuống, " lớn tuổi hơn cô một chút, cứ gọi cô là em gái nhé."
Mẹ Loan gật đầu, "Vậy gọi chị một tiếng chị."
"Thế thì quá, sinh cho ít em trai, chỉ thiếu mỗi chị em gái," Diệp Thu thở dài một , " thật hâm mộ cô, một đôi con cái ưu tú như . Không giống ..."
Nguyễn Minh Phù một bên, hai chuyện trời biển.
Nếu hai mới gặp mặt đầu, cái vẻ thiết còn tưởng là chị em thất lạc nhiều năm chứ.
Cô chống cằm, lặng lẽ dựng lỗ tai lên .
"... Con gái nhà mà như đồng chí Nguyễn, với bố nó thắp hương cảm tạ trời đất."
"Trẻ con cứ từ từ dạy là ," Mẹ Loan vẻ từng trải, "Chị càng vội, chúng nó càng trái ..."
Nguyễn Minh Phù: "..."
Cũng Mẹ Loan còn nhớ cái dáng vẻ lúc đ.á.n.h cô nữa, cũng chẳng giống kiểu từ từ dạy dỗ như trong lời bà .
Hai còn đang chuyện, Nguyễn Minh Phù buồn chán bắt đầu ngắm mây trời.
"Mẹ."
Kỳ Dương Diễm từ ngoài cửa .
Hôm nay vẫn mặc một bộ âu phục, càng tôn lên dáng cao ngất thon dài. Dung mạo thanh tú tuấn lãng, kỹ vài phần giống Mẹ Loan.
Ngay từ lúc cửa, Diệp Thu chú ý tới . Nghe thấy gọi , hai mắt bà càng sáng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-251.html.]
"Sao giờ về?"
"Sổ tay của bố quên cầm, ở ?"
"Hay quên quên ," Mẹ Loan lên, "Con đợi một chút, lấy."
Diệp Thu càng Kỳ Dương Diễm, trong lòng càng ưng ý.
"Đây chính là đồng chí Kỳ nhỉ, là Diệp Thu."
Kỳ Dương Diễm gật đầu.
"Trông tuấn tú thật đấy," Hai mắt Diệp Thu càng sáng hơn, "Đồng chí Kỳ quả nhiên là nhân tài, hiện giờ đang công tác ở ..."
"Cầm lấy!"
Lời còn xong, Mẹ Loan liền cầm cuốn sổ .
Kỳ Dương Diễm thuận thế nhận lấy, "Con đây."
Anh chân dài bước nhanh, trong nháy mắt thấy bóng dáng.
Hai mắt Diệp Thu đuổi theo bóng lưng , cho đến khi thấy nữa mới thu hồi tầm mắt.
"Em gái, em đúng là phúc khí, con gái , con trai càng hơn," Bà Mẹ Loan, "Chỉ định chuyện hôn nhân ."
Giống như mục đích của Diệp Thu, Mẹ Loan trực tiếp mở miệng.
"Chưa."
Diệp Thu phắt đầu , "Vậy thì thật là quá... quá đáng tiếc."
Vốn định là quá , thấy khuôn mặt của Mẹ Loan, lời đến bên miệng cứng rắn bẻ lái.
"Có gì mà đáng tiếc, cũng định quản," Mẹ Loan bình tĩnh uống một ngụm nước, "Đời ai nấy sống, một nửa vẫn để chúng nó tự nguyện mới ."
Diệp Thu vẫn là đầu tiên luận điệu , ngẩn một lúc.
"Em gái, em nghĩ thoáng thật đấy."
Bây giờ ai mà chẳng đến tuổi là ép kết hôn, ở nông thôn còn sớm hơn, con gái mười bảy mười tám tuổi gả .
"Chúng nó đều lớn thế , cũng trẻ con mà cần quản," Mẹ Loan xua tay, " , cũng sống những ngày yên ."
Diệp Thu như điều suy nghĩ.
nhanh, bà nhớ tới mục đích tới đây.
"Em gái, hỏi một chuyện mạo nhé," Diệp Thu thấy Mẹ Loan vẫn giữ vẻ mặt đó, lúc mới mở miệng: "Không em chỉ một cô con gái là đồng chí Nguyễn ?"
" chỉ tò mò thôi, em thấy khó thì cứ coi như thấy."
"Chuyện gì ," Mẹ Loan trực tiếp giải thích: "Tổ tiên hai nhà chúng họ hàng, thế đứa nhỏ đáng thương, mất ... với nó duyên, nên dứt khoát nhận nó con trai nuôi."
Diệp Thu bừng tỉnh đại ngộ, "Hóa là , em gái, tâm địa em thật đấy..."
Hai chuyện trời biển nhiều, Diệp Thu lúc mới đề nghị về.
"Chờ ," Mẹ Loan lấy bánh táo đỏ tự , "Cái là tự tay , cho chị nếm thử cho ngọt miệng."
Ngửi thấy mùi thơm ngọt tỏa , lời từ chối của Diệp Thu đến bên miệng cũng .
"Vậy khách sáo nữa."
"Chị mà nhận, thì đồ chị mang đến cũng nhận..."
Ý mặt Diệp Thu càng sâu, "Hôm nay chuyện với em gái, mới thế gian thật sự chuyện mới gặp . Em gái, hôm nào đến nhà chị khách, chị nhất định tiếp đãi em thật ..."
Tiễn bước Diệp Thu, Mẹ Loan liền đối diện với vẻ mặt một lời khó hết của Nguyễn Minh Phù.
"Mẹ, với ai cũng thể chuyện vài câu thế?"