Thập Niên 70: Nữ Phụ Tinh Xảo Xinh Đẹp - Chương 266

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:19:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bố," Tạ Ngâm cái đứa sợ c.h.ế.t nhảy , "Không bố đều , ai bảo cô nhốt hai con con cái chỗ đó. Con tức chịu , lúc mới..."

túm lấy quần áo của , bất mãn lầm bầm : "... Rõ ràng chính là bọn họ chiếm lý."

"Tạ Ngâm!"

Bạch Thiển Châu trừng mắt một cái.

"Lão Tạ, đều là lời lẫy của trẻ con, ông đừng tưởng thật," Bà thở dài một , "Nói tới lui, vẫn là ..."

"Đánh rắm!"

Sắc mặt Tư lệnh Tạ xanh mét, quét hết đồ đạc đầu giường xuống.

Trên bàn còn nước nóng Tiểu Chu lấy, rơi xuống đất, b.ắ.n vài giọt vặn rơi mu bàn chân Bạch Thiển Châu. Cảm giác nóng rát mãnh liệt nhanh liền truyền đến, nhưng bà dám kêu đau.

Thậm chí ngay cả một chút cũng dám biểu hiện ngoài.

Bạch Thiển Châu chỉ đành c.ắ.n c.h.ặ.t môi , nhịn đau đớn.

"Tạ Diên Chiêu cái thằng nghịch t.ử !"

Tư lệnh Tạ càng nghĩ càng giận.

Thật coi ông già cách nào nắm thóp nó đúng .

"Tiểu Chu, gọi cái thằng khốn nạn Tạ Diên Chiêu qua đây cho ."

"Tư lệnh..."

Tiểu Chu là cảnh vệ viên theo Tư lệnh Tạ lâu nhất, tự nhiên gút mắc của hai . Cậu đương nhiên cũng , Tạ Diên Chiêu tuyệt đối sẽ tới.

" cũng sai khiến nữa ? Đi!"

Tư lệnh Tạ đang ở đầu sóng ngọn gió, ngay cả Bạch Thiển Châu cũng ăn tát, Tiểu Chu cũng dám chạm rủi ro của ông , đành nhận lời.

Ngực ông tức giận đến phập phồng lên xuống, thở hổn hển.

Lúc Bạch Thiển Châu cũng dám tiến lên vuốt râu hùm, trong phòng bệnh nhất thời yên tĩnh .

lặng lẽ kéo Tạ Ngâm ngoài.

Vừa khỏi phòng bệnh, mặt Bạch Thiển Châu liền âm trầm xuống. Bà đưa tay vuốt nơi đ.á.n.h của , đáy mắt mang theo vẻ nham hiểm.

Kể từ khi bà và Tư lệnh Tạ hai dan díu với , lâu chịu sự tủi .

"Mẹ," Tạ Ngâm mặt bà , "Mẹ chứ?"

"Câm miệng!"

hung hăng trừng mắt Tạ Ngâm một cái.

Cái bộ dạng dữ tợn , dọa Tạ Ngâm cũng sợ hãi.

"Con c.h.ế.t ?" Bạch Thiển Châu kéo cô rời xa phòng bệnh, lúc giáo huấn cô còn quên hạ thấp giọng, "Bị bố con thấy, con sẽ hậu quả gì ?"

Tạ Ngâm sợ hãi che miệng .

"Mẹ, hôm nay bố đáng sợ thế?"

Bạch Thiển Châu hít sâu một , mặt lộ biểu cảm trào phúng.

Còn thể thế nào?

Bị đ.á.n.h thê t.h.ả.m như , là ai cũng tức giận.

Bạch Thiển Châu lắc đầu.

ngược hy vọng Tạ Diên Chiêu mau ch.óng tới đây, để Tư lệnh Tạ trút cơn giận nghẹn trong lòng . Như , cuộc sống của hai con bà cũng dễ chịu hơn một chút.

Chỉ là, chú định thất vọng .

Tiểu Chu ủ rũ cụp đuôi , ngay đó trong phòng bệnh liền truyền đến tiếng c.h.ử.i mắng càng mãnh liệt hơn.

Tạ Ngâm rụt cổ, bất an nắm lấy quần áo Bạch Thiển Châu.

"Mẹ..."

"Đừng sợ."

Nghe tiếng mắng c.h.ử.i như sấm rền bên tai, trong mắt Bạch Thiển Châu hiện lên vài tia kiên nhẫn.

Gần chạng vạng, Mẹ Loan lúc mới trở về.

Nhìn tâm trạng chút , vẻ mặt ngưng trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-266.html.]

"Mẹ, ?" Nguyễn Minh Phù nhăn mũi, bất mãn bà, "Muộn thế mới về, còn gọi con."

Đáng ghét!

"Ngủ như heo , ai gọi con."

"Mẹ!"

Lần nào cũng vùi dập cô, nếu liên kết của kiếp , Nguyễn Minh Phù thật sự tưởng là nhặt .

" , ngày mai với cứu một ."

"Cứu ?" Nguyễn Minh Phù nhíu mày, "Ai ?"

"Chị họ của con."

Chị họ?

mà còn một chị họ, thật khiến dám tin.

Nguyễn Minh Phù còn hỏi thêm, Mẹ Loan tâm sự nặng nề mở miệng chuyện.

còn cách nào, đành ngậm miệng .

"Tạ Diên Chiêu, thật mới mẻ, em mà còn một chị họ."

Để rõ chuyện , Nguyễn Minh Phù còn lục lọi trong đầu một vòng, cũng phát hiện bất cứ manh mối nào về gọi là chị họ . Nếu ký ức trọn vẹn, cô dám vọng kết luận, còn tưởng Mẹ Loan đang lừa cô.

"Đợi gặp , sẽ là tình huống gì."

Nguyễn Minh Phù sấp giường đáp một tiếng, đó đột nhiên ngẩng đầu, nắm lấy quần áo Tạ Diên Chiêu.

"Anh xem, em chị họ gì đó mới tới ?"

"Đều lớn thế ," Tạ Diên Chiêu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài như lụa của Nguyễn Minh Phù, buồn : "Sao còn ăn loại giấm ."

"Hừ!"

Nguyễn Minh Phù hừ lạnh một tiếng, đập rớt móng vuốt của .

"Còn em nữa, đang yên đang lành cạo lông ch.ó nhà ?"

Cũng c.ắ.n , còn ngứa đòn.

Tạ Diên Chiêu: "..."

Anh ho nhẹ một tiếng, ngã đầu liền ngủ.

"Không còn sớm nữa, ngủ ."

Cẩu nam nhân đây là học ai ?

Vừa nhắc tới chính sự, liền bắt đầu tránh nặng tìm nhẹ.

Anh ngủ, Nguyễn Minh Phù cứ cho!

"Mau ," Cô dứt khoát cả đều sấp lên , hung tợn , "Không thì cho ngủ."

Tạ Diên Chiêu: "..."

Biểu cảm cô tuy hung tợn, nhưng rơi trong mắt Tạ Diên Chiêu chẳng nửa điểm uy h.i.ế.p.

Anh vươn tay che chở cô, "Thật sự ?"

Hai mắt Nguyễn Minh Phù sáng lên, vội vàng gật đầu.

"Mau !"

"Hồi nhỏ còn bé, hiểu chuyện. Thấy ch.ó con quanh năm suốt tháng đều là một lông," Đáy mắt Tạ Diên Chiêu lộ vẻ bất đắc dĩ, "Vừa khéo đông tuyết rơi, bà ngoại sợ lạnh mặc cho mấy cái áo..."

"Cho nên, nóng liền cảm thấy ch.ó con nóng, cạo lông ?"

Trong mắt Tạ Diên Chiêu mang theo vài tia quẫn bách, "... Gần như ."

Trong đôi mắt hoa đào xinh của Nguyễn Minh Phù chứa đầy ý .

"Anh hồi nhỏ mà cũng nghịch như thế."

Ngang ngửa với cô.

"Đó là chuyện lúc bốn năm tuổi ..."

Lúc đó, Bạch Thanh Châu còn qua đời, Tư lệnh Tạ khoác da mặt một chồng cha . Cẩn thận ngẫm , quãng thời gian tuổi thơ đó hẳn là thời gian vui vẻ nhất của .

 

 

Loading...