"Tư lệnh tìm việc."
"Tránh ."
Trong mắt Tạ Diên Chiêu tràn ngập u khí khiến sợ hãi, ánh mắt hung lệ tàn nhẫn của về phía Tiểu Chu, đối phương suýt chút nữa chịu nổi áp lực, thật sự cứ theo lời tránh .
May mà, lý trí cuối cùng ngăn cản động tác của .
Mà lúc , Tư lệnh Tạ cũng tới.
"Tạ Diên Chiêu, trong mắt mày rốt cuộc còn bố !"
"Không ."
Tạ Diên Chiêu thẳng ông , ánh mắt bình tĩnh, nhưng bàn tay to nắm lấy Nguyễn Minh Phù tự chủ dùng sức.
Tư lệnh Tạ: "..."
Càng tức hơn!
Ông hít sâu một , lúc mới đè nén cơn bạo nộ trong lòng xuống.
"Mày đang giận dỗi cái gì với tao?" Tư lệnh Tạ tức giận trừng mắt , "Hồi nhỏ mày đẩy dì Bạch mày xuống lầu, hại cô sảy thai, bao giờ sinh con nữa."
"Tao tuy rằng tức giận, nhưng rốt cuộc xuống tay độc ác đ.á.n.h c.h.ế.t mày. Những năm , dì Bạch mày cũng hiểu lúc đó mày còn nhỏ hiểu chuyện, trách mày nữa. Tạ Diên Chiêu, mày rốt cuộc còn đang biệt nữu cái gì?"
"Đừng lúc nào cũng quy kết vấn đề của lên khác."
Nguyễn Minh Phù ở bên cạnh mà đầu óc mơ hồ.
Có bệnh ?
Đây chính là bố ruột của Tạ Diên Chiêu?
Mẹ kiếp, cô mà loại bố , ngày tháng một ngày cũng sống nổi.
Cẩu nam nhân kiếp đào mộ tổ tiên Tư lệnh Tạ, nợ nhân quả của tên vương bát đản , kiếp tới trả nợ .
Nguyễn Minh Phù chút đau lòng nắm tay Tạ Diên Chiêu.
"Tùy ông nghĩ thế nào," Tạ Diên Chiêu d.ụ.c vọng chuyện với Tư lệnh Tạ, "Tránh , đừng chắn đường."
Tư lệnh Tạ lắc đầu.
"Vốn tưởng rằng những năm trôi qua, mày sẽ nhận thức lầm của . mà... mày tao thất vọng , một chút cũng giống con trai tao."
Lông mày Tư lệnh Tạ nhíu c.h.ặ.t.
Ông già , hình còng xuống, bên cạnh Tạ Diên Chiêu cao lớn, thấp hơn hẳn một cái đầu.
"Tao trong lòng mày khí," Tư lệnh Tạ hai bên tóc mai điểm bạc, " đó vốn dĩ là của mày, dì Bạch mày mang thai..."
"Câm miệng!"
Tạ Diên Chiêu về phía ông , ánh mắt như đầm sâu tràn đầy băng hàn.
"Tư lệnh Tạ, cô bảo mẫu nhỏ ở đây, ông giả bộ cái dạng lừa ai?"
Tư lệnh Tạ khẽ một tiếng.
Ánh mắt Tạ Diên Chiêu lộ vẻ hài lòng.
Nếu ông sớm từ bỏ đứa con trai , khi thấy Tạ Diên Chiêu trưởng thành thành bộ dạng như ngày hôm nay, thật sự sẽ kiêu ngạo.
"Tao hiểu tâm tư của mày."
Tư lệnh Tạ chằm chằm .
"Dù mày thừa nhận thế nào, mày kiếp cũng là con trai tao," Ông chỉnh thần sắc mặt, "Dù giữa chúng mâu thuẫn lớn đến , trong mắt ngoài cũng là một nhà, huyết thống là cắt đứt ."
Ánh mắt Tư lệnh Tạ rơi Nguyễn Minh Phù ở bên cạnh, càng thêm đắc ý.
"Con trai cháu trai của mày, cũng đều sẽ kéo dài huyết mạch của tao."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-274.html.]
Tạ Diên Chiêu cũng tức giận như trong tưởng tượng của Tư lệnh Tạ.
Nguyễn Minh Phù nhịn .
"Tư lệnh Tạ, sự vô sỉ của ông thật khiến mở rộng tầm mắt. Người như ông căn bản xứng cha!"
Tư lệnh Tạ tức giận, ông ngay cả một ánh mắt cũng cho Nguyễn Minh Phù.
"Tao việc tìm mày, bảo cô rời ."
" với ông gì để ," Tạ Diên Chiêu ôm Nguyễn Minh Phù c.h.ặ.t hơn, "Cho dù rời , đó chỉ thể là ông."
Tư lệnh Tạ hừ lạnh một tiếng.
"Bầu cử Tổng tư lệnh, tao mày giúp tao."
"Đừng hòng!"
Ánh mắt Tạ Diên Chiêu rơi Tư lệnh Tạ, trong mắt mang theo sự khinh miệt.
Nói là bảo Tạ Diên Chiêu giúp ông , mục đích cuối cùng còn đ.á.n.h chủ ý lên thế lực nhà họ Bạch. Thật Tư lệnh Tạ là loại đê tiện gì, tại da mặt ông thể dày thành như ?
"Giúp tao cũng là giúp mày, con trai của Tổng tư lệnh tiền đồ của mày sẽ càng thêm xán lạn."
Nguyễn Minh Phù: "..."
Cô hiểu, nhưng cô chịu chấn động lớn.
"Tư lệnh Tạ, ông sẽ cho rằng Tạ Diên Chiêu lên vị trí Đoàn trưởng là nhờ phúc của ông chứ?"
Tư lệnh Tạ hất cằm.
Tuy rằng chuyện, nhưng hành động cho Nguyễn Minh Phù đáp án của ông .
Nguyễn Minh Phù:...?
"Tư lệnh Tạ, đừng quá tự đại. Ông chỉ cần tìm hiểu một chút, cũng thể lời như ."
Trên cẩu nam nhân là vết thương, mấy chỗ đều thương ở chỗ hiểm. Nếu vận may , sớm c.h.ế.t . Về phần vị trí Đoàn trưởng , cũng là năm ngoái lập một công lớn, cấp tiện đè công lao của nữa, lúc mới để thăng chức.
Tư lệnh Tạ nhíu mày.
"Dạy dỗ cô cho , đàn ông chuyện phần cô xen mồm."
Nguyễn Minh Phù: "..."
Mẹ kiếp, loại nếu là bố cô, cao thấp gõ nổ sọ ông !
Khóe miệng Tạ Diên Chiêu nhếch, " cảm thấy cô lý."
"Mày...!"
Tư lệnh Tạ lửa giận thiêu đốt, đang định nổi giận Bạch Thiển Châu chui từ , nhào về phía Tư lệnh Tạ.
"Lão Tạ, ông tới tìm Diên Chiêu, cũng thông báo cho một tiếng, hại tìm ông nửa ngày."
Bạch Thiển Châu tuy rằng lớn tuổi, nhưng giọng như thiếu nữ mười sáu, uyển chuyển triền miên, mềm đến mức thể vắt nước. Lúc hai cặp kè với , Tư lệnh Tạ còn từng hỏi bà hát kinh kịch , khi nhận đáp án phủ định, còn khiến ông thất vọng hồi lâu.
Để lấy lòng Tư lệnh Tạ, Bạch Thiển Châu đặc biệt tìm học.
Chỉ là còn để bà học , vận động liền tới ...
Tư lệnh Tạ thẳng , trong lời chút kiên nhẫn.
"Sao bà tới đây."
" đương nhiên là lo lắng cho ông," Bạch Thiển Châu lúc mới về phía Tạ Diên Chiêu trong mắt lộ vẻ hoài niệm, "Mấy năm gặp, Diên Chiêu đều lớn thế ..."
Lo lắng cái rắm!