Nhất thời gì, trong xe cũng yên tĩnh . Không bao lâu, liền đến khu trung tâm. Xe rẽ bảy rẽ tám, lúc mới dừng một ngôi nhà.
Tạ Tây Lâu đại hội đường đối diện, tòa nhà kinh ngạc.
Cái kiếp... còn từ để hình dung sự chấn động trong lòng Tạ Đông Lâu.
"Đến ?" Tạ Tây Lâu bên ngoài, "Anh hai, dừng ở đây?"
Tạ Đông Lâu hồi lâu mới tìm giọng của .
"... Đến ."
"Đây là Khang Vương Phủ ? Sao đến ."
Tạ Tây Lâu đ.á.n.h giá tòa tứ hợp viện mặt .
Đây chính là vương phủ lưu từ tiền triều.
Ông còn đưa con cái trong nhà qua đây chơi, cùng , tòa phủ là nơi con trai hoàng đế ở, ngàn trăm cái to bằng nhà ông .
Điểm đến của Tạ Diên Chiêu là nó?
Tạ Tây Lâu nuốt nước miếng, "Diên Chiêu, đàn ông chúng đội trời đạp đất, thể chuyện phi pháp..."
"Chú ba," Tạ Diên Chiêu giải thích một câu, "Đây là của hồi môn của vợ cháu."
Anh sợ rõ ràng, Tạ Tây Lâu nghĩ .
"Của hồi môn?!"
Tạ Tây Lâu còn chuyện, Tạ Đông Lâu vô cùng kích động nhảy .
Ông qua gương, đ.á.n.h giá Nguyễn Minh Phù một cái.
Da trắng nõn, minh diễm diễm lệ, nếu gia để , thể nuôi cô con gái như . Lại tay cô, mười ngón thon dài, một chỗ nào vết chai.
Ánh mắt Tạ Đông Lâu phức tạp.
Đã là phụ nữ nhà quê, cứ thế ?
Cái kiếp rõ ràng chính là một con b.úp bê vàng!
Nguyễn Minh Phù tới, đang định lấy chìa khóa mở khóa, phát hiện cửa vốn dĩ mở. Cô hồ nghi lùi một bước, tấm biển bên báo địa chỉ một nữa.
"... Là nơi ?"
"Chính là nơi ."
Tạ Đông Lâu căng thẳng cánh cửa sơn đỏ.
Mẹ kiếp!
Nhìn thấy cháu trai cưới cô vợ giàu như , còn khó chịu hơn mất tiền.
Nguyễn Minh Phù đẩy cửa , đập mắt chính là bức tường bình phong chạm khắc hoa.
Tiền viện rộng chừng bằng ba cái sân bóng rổ, bốn góc trồng rừng cây. Bên đường còn cây cỏ cắt tỉa vô cùng gọn gàng. Một bên đường trồng hoa, bên đặt một bộ bàn ghế bằng đá.
Nguyễn Minh Phù đầy mắt ngạc nhiên vui mừng tất cả những thứ .
Chúa ơi, đây chính là cảm giác phú bà?
Anh trai cô thật hiểu cô!
Hai mắt Nguyễn Minh Phù sáng, quanh bốn phía.
Căn nhà lớn thế cô và Tạ Diên Chiêu hai e là ở hết... chỉ thế, chỉ riêng quét dọn vệ sinh cũng mệt c.h.ế.t, thuê bao nhiêu ?
Cô nhịn bấm ngón tay tính toán trong lòng.
Sự kinh ngạc của Tạ Đông Lâu nên lời .
Ông tứ hợp viện sạch sẽ xinh ... cái khí phái hơn tòa nhà nhỏ kiểu Tây của ông ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-310.html.]
Ngoan ngoãn, đứa cháu trai .
Nguyễn Minh Phù bước qua ngưỡng cửa , thấy mười mấy đại hán vạm vỡ từ bên trong . Người nào nấy hung thần ác sát, dễ chọc.
Một hàng tới, cứ bức tường bình phong bọn họ.
Tạ Đông Lâu chút hả hê.
"Cháu dâu, chúng xông nhà khác chứ, cháu xem địa chỉ xem."
Ông mà, Tạ Diên Chiêu thể vận may như . Cưới cô vợ xinh như , còn căn nhà lớn như ... vận may trong thiên hạ đều để thằng ranh con chiếm hết !
"Không thể nào..."
Nguyễn Minh Phù địa chỉ tay .
Anh trai cô tỉ mỉ như , thể nhầm lẫn.
"Đừng sợ."
Tạ Diên Chiêu hàng , lộ vẻ cảnh giác.
Lúc , một tên béo chen qua những vội vàng chạy tới. Lúc thấy Nguyễn Minh Phù, hai mắt sáng lên.
"Ngài là tiểu thư Nguyễn ?"
Cái giọng phổ thông Cảng Thành sứt sẹo , đúng vị !
Nguyễn Minh Phù thả trái tim đang treo lên xuống.
"Là bảo tới?"
", kẻ hèn họ Quản, ngài gọi Quản Cửu là ," Gã vô cùng mắt , nhận lấy hành lý trong tay Tạ Diên Chiêu và Tạ Tây Lâu, "Mời, tiểu thư mời trong."
Nguyễn Minh Phù định , về phía gã.
"Anh đây là... để cho ?"
Quản Cửu hì hì một tiếng, "Kỳ gia bảo ở đây, tiểu thư quản lý nơi ."
Nguyễn Minh Phù gật đầu.
Nơi lớn thế , cô một thật sự dám ở. Hơn nữa loại tứ hợp viện cũng thường xuyên bảo dưỡng, cô tùy quân sẽ qua đây. Cũng chỉ khôi phục thi đại học, cô lẽ sẽ ở đây.
Vẫn là trai cô, suy nghĩ thật chu đáo.
"Vậy bọn họ?"
"Đây là tuyển lúc đến," Quản Cửu ngượng ngùng gãi gãi đầu, "Hậu viện mấy chỗ rách nát, gần đây đều đang tu sửa..."
"Vất vả cho ."
Có thể thấy , năng lực việc của Quản Cửu tệ. Sau , cô cũng thể yên tâm .
Quản Cửu liên tục xua tay, "Không vất vả, vất vả. Nếu Kỳ gia, thể sớm còn ... những chuyện nữa, tiểu thư mời trong."
"Nhập gia tùy tục," Nguyễn Minh Phù gã một cái, "Anh gọi là đồng chí Nguyễn là ."
"Vâng..."
Là một vương phủ lưu truyền từ tiền triều, nó lớn, cảnh quan cũng . đến hậu viện, vẫn kinh ngạc.
Cũng chủ nhân đời nào của vương phủ , thế mà xây một khu vườn Giang Nam nhỏ ở hậu viện.
Nhìn cầu hành lang chín khúc, cùng với sen tàn khi qua mùa hè, thậm chí còn đá Thái Hồ sừng sững trong hồ, đều khiến Nguyễn Minh Phù kinh ngạc. Nước hồ hiển nhiên dọn dẹp qua, trong veo thể thấy cá bơi lội bên ...
Nguyễn Minh Phù dám tưởng tượng, cô nếu sống ở đây sẽ vui vẻ yêu đời bao.
Mà Tạ Đông Lâu sớm kinh ngạc đến nên lời.
Mặt ông lúc xanh lúc trắng, màu sắc vô cùng mắt. Có lẽ chìm đắm trong cảm xúc kinh ngạc thoát , cũng quản lý biểu cảm. May mà ông cuối cùng, nếu nhất định vạch trần thể.