Cô nhớ rõ.
Đây là bởi vì động tác của cẩu nam nhân quá gấp, chút canh gừng cô kịp nuốt xuống liền theo khóe môi chảy xuống... Nguyễn Minh Phù sờ sờ một mảnh nhỏ n.g.ự.c , đang chuẩn về phòng quần áo, cẩu nam nhân phía một phen ấn xuống.
Áo bông dày dặn cởi, bên trong cô chỉ một chiếc áo len mỏng manh.
Xuyên qua quần áo mỏng manh, Nguyễn Minh Phù thậm chí thể cảm giác nắm lấy eo cô như thế nào, càng thể cảm giác nhiệt độ nóng rực truyền đến lòng bàn tay đối phương.
Trong lòng cô kinh hãi, nhịn đầu đụng ch.óp mũi kiên đĩnh của cẩu nam nhân.
Hóa cẩu nam nhân cũng cúi xuống đang tới gần cô.
Da đầu Nguyễn Minh Phù tê dại.
Muốn trốn, phát hiện tất cả đường lui của đều chặn kín mít. Cô chỉ đành nghiêng , vươn tay đẩy cẩu nam nhân lao lao nắm ở trong tay.
Nguyễn Minh Phù: "..."
Thời gian trôi qua càng lâu, màu môi cô càng thêm liễm diễm.
Ánh mắt Tạ Diên Chiêu tinh chuẩn rơi bên , màu mắt càng thêm u ám. Đối phương thậm chí bởi vì khẩn trương, còn sống c.h.ế.t vươn đầu lưỡi đỏ thắm l.i.ế.m l.i.ế.m môi, ánh mắt trở nên càng thêm nguy hiểm.
Thấy cẩu nam nhân ý tứ tránh , Nguyễn Minh Phù chỉ đành kiên trì mở miệng.
"Em... em quần áo..."
Cô dậy một phen kéo trong lòng đối phương, vươn tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn xinh tinh xảo của Nguyễn Minh Phù.
"Quần áo cũng ướt , chúng cùng ?"
Nguyễn Minh Phù lên.
Cẩu nam nhân mặc màu đen, dấu vết. Chỉ ở n.g.ự.c một chỗ lớn bằng đồng xu, bộ dáng màu sắc đậm hơn những chỗ khác.
Nguyễn Minh Phù: "..."
Đồ lưu manh thối!
Cô còn kịp mắng nữa, chặn môi.
Lần giống tiểu đả tiểu nháo , cẩu nam nhân vô cùng hung ác, giống như nuốt chửng cả cô bụng . Dần dần, cô cảm giác môi trở nên tê dại, càng cô thở nổi.
"Ưm..."
Nguyễn Minh Phù giãy giụa, thể nhịn ngửa , cẩu nam nhân là đuổi sát buông. Eo cô cũng đối phương gắt gao vòng lấy, càng cô trốn cũng thể trốn.
Lúc cô sắp hít thở thông, Tạ Diên Chiêu lúc mới buông cô .
Lúc Nguyễn Minh Phù còn sức lực.
Cô vô lực dựa l.ồ.ng n.g.ự.c dày rộng của cẩu nam nhân, tiếng tim đập càng lúc càng nhanh bên trong. Hai tay cô rũ sớm nắm quần áo , trong đôi mắt hoa đào xinh còn sự thanh minh dĩ vãng, môi sưng đỏ khẽ mở, từng cái từng cái hô hấp.
Tạ Diên Chiêu vuốt ve mái tóc dài mềm mại suôn mượt của trong lòng, dùng giọng trầm thấp tràn ngập dụ dỗ hỏi cô.
"Đá , tìm mới, hửm?"
Nguyễn Minh Phù: "..."
Cô ngay cái thứ ch.ó má là một chủ nhân lòng hẹp hòi.
Cô chẳng qua nhất thời đùa, liền nhớ kỹ lâu như !
Tay Tạ Diên Chiêu vòng eo cô lập tức siết c.h.ặ.t, "Nói!"
Nguyễn Minh Phù dở dở .
Cô bây giờ bộ dáng , ngay cả thở cũng đều, thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-326.html.]
"Không ?" Tạ Diên Chiêu nheo mắt , tay eo linh hoạt chui trong quần áo Nguyễn Minh Phù một đường lên, "Nói ?"
Thân thể Nguyễn Minh Phù chấn động.
Chỗ quan trọng nhất của nắm giữ, cô mặt đỏ tai hồng, cảm giác vô lực truyền đến càng sâu.
Cô thẹn giận, hung hăng c.ắ.n cẩu nam nhân một cái.
Trên tay đối phương dùng sức một cái, cô khỏi khẽ hô một tiếng, thịt c.ắ.n khỏi buông lỏng. Cô còn kịp phản kích, đối phương nâng cằm lên, thẳng .
Nguyễn Minh Phù lúc mới thấy rõ sự nguy hiểm nồng đậm và d.ụ.c vọng chiếm hữu trong mắt cẩu nam nhân.
Cả cô chính là run lên, vươn tay đẩy kháng cự .
"... Anh buông em ..."
Ánh mắt Tạ Diên Chiêu sâu thẳm, đáy mắt mang theo cảm giác áp bức.
Anh cúi , dán sát bên tai cô.
"Đừng hòng!"
Tất cả cảm quan của Nguyễn Minh Phù đều đối phương lao lao chiếm cứ, cô vươn tay trốn đối phương bá đạo bắt trở về. Động tĩnh chút lớn, quần áo sô pha rơi xuống đất, lúc che khuất Vượng Tài đang nghỉ ngơi.
Môi lưỡi tương để, tiếng nước dũng động.
lúc ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng .
"Chị dâu, chị dâu?"
Giọng lớn, đ.á.n.h thức Nguyễn Minh Phù đang mê mang.
Gò má cô ráng đỏ đầy trời, nghiêng đầu tránh nụ hôn của cẩu nam nhân.
"... Người... ..."
Khuôn mặt Tạ Diên Chiêu ngẩng lên tràn đầy d.ụ.c vọng.
Anh bắt lấy tay lộn xộn của Nguyễn Minh Phù, một phen bế cô lên. Cô kinh hô một tiếng, ồn đến Vượng Tài đang ngủ say. Nó ngẩng đầu lên, lay rớt quần áo đầu, còn kịp vẫy đuôi với nữ chủ nhân.
Lại thấy cẩu nam nhân vác phòng, Vượng Tài đuổi theo, cửa nhốt ở ngoài phòng.
Người ngoài sân thấy gọi vài tiếng đều phản ứng, lúc mới rời .
Ngày hôm , Nguyễn Minh Phù mơ mơ màng màng mở mắt . Cô vô thức cọ cọ chăn, bên cạnh một phen vớt lên, gắt gao khóa ở trong lòng.
Nguyễn Minh Phù: "..."
Cô nhớ !
Nhìn tay cẩu nam nhân vắt ngang eo , Nguyễn Minh Phù tức giận đến nghiến răng. Cô tức giận lấy tay cẩu nam nhân , cách xa xa. Lại vươn chân, đá cẩu nam nhân một cái. Lại đối phương bắt lấy cổ chân, kéo trở về.
Nguyễn Minh Phù: "..."
Mẹ kiếp, cái thứ ch.ó má !
"Anh dậy cho em," cô hung tợn vỗ vỗ bên cạnh, cầm lấy gối đầu phía liền ném lên đầu Tạ Diên Chiêu, "Giả bộ cái gì mà giả bộ!"
Cẩu nam nhân thông thường dậy sớm hơn cô, khi nào muộn như qua?
Tạ Diên Chiêu mở mắt , sự mê mang tỉnh ngủ. Anh tính tình lấy gối đầu , nạp Nguyễn Minh Phù trong lòng, đối phương gạt tay .
"Em quyết định , bắt đầu từ tối nay hai ngủ riêng phòng!"
Nguyễn Minh Phù càng càng cảm thấy cái thứ ch.ó má thuận mắt.