Thập Niên 70: Nữ Phụ Tinh Xảo Xinh Đẹp - Chương 327

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:21:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

trong phòng nóng, cũng kém. Cô hung hăng trừng Tạ Diên Chiêu một cái, ôm gối đầu liền , quên mất cổ chân còn ở trong tay .

"Buông tay."

"Không buông."

Tạ Diên Chiêu hiểu rõ lắm.

Anh nếu buông lỏng, Nguyễn Minh Phù chỉ định là chạy.

Kẻ ngốc mới buông!

Nguyễn Minh Phù: "..."

Vương bát đản!

Thật là chiều hư ?

Nguyễn Minh Phù vươn tay bẻ tay cổ chân , ngờ đưa cả trong tay đối phương. Tạ Diên Chiêu một nữa ôm lấy cô, mặt lộ nụ thực hiện .

Nguyễn Minh Phù: "... Lưu manh thối."

Cũng , dù cẩu nam nhân ở mặt cô là càng ngày càng lưu manh . Ở mặt ngoài giả bộ một bộ dáng đắn, phi!

", là lưu manh thối."

Tạ Diên Chiêu vô cùng dứt khoát liền nhận lấy cái biệt danh .

Nguyễn Minh Phù: "..."

"Buông tay! Anh buông em ..."

Nghĩ đến hôm qua, cô liền tắt lửa. May mà chỉ là gọi ở bên ngoài, , nếu mặt mũi của cô coi như mất hết. Còn khi nhà, hành vi hoang đường của tên , từng cọc từng kiện đều Nguyễn Minh Phù giận sôi m.á.u.

"Mặc kệ cái gì, chúng hôm nay cần thiết ngủ riêng phòng."

Tạ Diên Chiêu nhíu mày: "Không thương lượng ?"

"Không thương lượng !"

Cô thế nào cũng quy củ thật cho đàn ông thối.

Tạ Diên Chiêu thở dài một , mặt thấy vẻ gấp gáp.

"Vậy ."

Nguyễn Minh Phù đều chuẩn đại chiến mấy trăm hiệp với cẩu nam nhân: "..."

Mẹ kiếp!

Cô đối với cẩu nam nhân hết sức hấp dẫn ?

Nguyễn Minh Phù ném sự tức giận hôm qua đầu, nhịn bắt đầu trầm tư. Bên cạnh giường chính là một tấm gương, cô nhịn soi soi. 'Lao lực' một đêm, cô hôm nay vẫn như cũ dung quang hoán phát, hơn hôm qua, cứ... cứ như là yêu tinh nữ thải dương bổ âm .

Nguyễn Minh Phù: "..."

Cứu mạng!

Tại cô đột nhiên ý niệm ?

Nguyễn Minh Phù nghiêng đầu, cẩu nam nhân ở một bên một cái.

Lại thấy tên long tinh hổ mãnh, qua còn tinh thần hơn cô nhiều.

yêu tinh nữ.

Đột nhiên liền thở phào nhẹ nhõm.

"Chúng ..." Nguyễn Minh Phù định chuyện, khóe mắt thấy tình cảnh ngoài cửa sổ, mặt cô lộ biểu cảm kinh hỉ, "Mau , tuyết rơi !"

So với sự hưng phấn của cô, Tạ Diên Chiêu là hứng thú thiếu thiếu.

"Đây hẳn là trận tuyết đầu mùa năm nay," thò đầu qua, "Năm nay ngược đến muộn hơn những năm một chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-327.html.]

Nguyễn Minh Phù sớm tuyết trắng ngoài phòng chiếm cứ tâm thần, còn thể lời Tạ Diên Chiêu .

Cô vui vẻ mặc

Nguyễn Minh Phù trong sân tò mò ngoài một cái.

Lại thấy những đó khuân hết đồ đạc ngoài, Vương lão thái một bên, chân còn đặt vài kiện hành lý, mặt mày ủ rũ như đưa đám.

Đến cuối cùng, Vương Mạn Mạn từ trong nhà bước .

Vương lão thái xót xa bước tới nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô : "Mạn Mạn..."

Vương Mạn Mạn một lời nào, chỉ khi thấy Nguyễn Minh Phù, ánh mắt dừng vài giây.

"Chị dâu?"

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một giọng , Nguyễn Minh Phù đầu sang, thấy Lý Hiểu Nguyệt đang bế con cách đó xa, bên cạnh còn Cố doanh trưởng cùng.

"Mau ," Nguyễn Minh Phù vội vàng chào hỏi hai nhà, "Trời lạnh thế , bế cả con bé sang đây?"

Hơi ấm phả mặt, khiến mũi cô ngứa ngáy, nhịn hắt một cái.

Nguyễn Minh Phù đưa tay kéo c.h.ặ.t chiếc áo khoác quân đội dài , trong lòng đột nhiên dự cảm lành. Ngẩng đầu lên , liền thấy Tạ Diên Chiêu - tên cẩu nam nhân đang chằm chằm cô.

Không tại , đột nhiên chút chột .

"Ngồi ," Nguyễn Minh Phù mặt , thèm , "Hôm nay hai tới đây?"

Lý Hiểu Nguyệt đứa trẻ, lúc mới .

"Hôm qua em gọi chị ở cổng viện, cũng ai thưa. Chị dâu, chiều hôm qua chị ngoài ?"

Nguyễn Minh Phù: "..."

À chuyện ... nhớ tình cảnh ngày hôm qua, cô nhịn lườm cẩu nam nhân một cái.

" , chút việc nên ngoài một chuyến."

"Thì ," Lý Hiểu Nguyệt thấy cô thế, cũng nghĩ nhiều, "Bố chồng em chút vịt xốt tương, đặc biệt xách nửa con sang cho chị nếm thử."

Cô nháy mắt với Cố doanh trưởng bên cạnh, lập tức ngoan ngoãn nhét con vịt tay Tạ Diên Chiêu.

Vịt xốt tương thơm, cho dù Nguyễn Minh Phù xa cũng thể ngửi thấy mùi thơm của nó, huống hồ dáng vẻ con vịt , ít nhất cũng nặng hai cân.

"Không , cái thể nhận."

"Nếu chị dâu nhận, thì cầm năm mươi đồng !"

Nguyễn Minh Phù: "..."

sang Tạ Diên Chiêu, thấy đối phương nhận lấy đồ.

Anh chậm rãi lên tiếng: "Chúng ở Kinh Thành cũng mang về chút vịt , Lão Cố cũng mang một ít về nếm thử ."

"Chuyện ..."

Cố doanh trưởng chút do dự, sang Lý Hiểu Nguyệt.

Nhìn , Cố doanh trưởng bây giờ chuyện gì cũng đặt Lý Hiểu Nguyệt lên hàng đầu.

"Vậy thì cảm ơn ý của chị dâu," cô cũng vặn vẹo, trực tiếp nhận lời, "Chị dâu, vẫn là chỗ chị thoải mái. Lửa đốt vượng, ngay cả vách tường bên cạnh sờ cũng bỏng tay. Không giống nhà em, lúc dọn thông đường ống."

Lúc đó, Lý Hiểu Nguyệt đang mang thai, công việc của Cố doanh trưởng bận rộn càng rảnh để tâm.

Chuyện sửa sang nhà cửa, liền Cố mẫu ôm đồm. Ai ngờ bà vùng , cũng nghĩ đến chuyện mùa đông. Nhà Lý Hiểu Nguyệt bây giờ cứ đốt lửa là khói mù mịt khắp phòng, bất kể đốt bao lâu, lửa cháy to thế nào, trong nhà vẫn lạnh lẽo.

"Vậy ?"

Bên mới chớm đông, đến lúc rét đậm rét hại thì chẳng sẽ c.h.ế.t cóng .

 

 

Loading...