Nếu nể mặt đây là nhà họ Nguyễn, bà nhất định m.ó.c m.ắ.t Bạch Khuynh Niên !
Bạch Khuynh Niên nhe một hàm răng trắng bóc, ngốc nghếch.
"Cháu chào bá mẫu!"
Mẹ Cố: "..."
Cười cái gì mà !
Thật là một đàn ông cợt nhả.
Bạch Khuynh Niên đáng thương mới gặp mặt vợ tương lai, dán nhãn cợt nhả.
"Ồ," Nguyễn Minh Phù thấy Cố hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Đây là em họ của chồng cháu, năm nay đến bên ăn Tết."
Bạch Khuynh Niên ngốc nghếch:
"Bá mẫu, bác trẻ thật đấy, cạnh Ý Lâm cháu còn tưởng là hai chị em."
Mẹ Cố tiên là sững sờ, đó mừng rỡ như điên.
Lúc Bạch Khuynh Niên, thật sự là chỗ nào cũng hợp ý bà.
"Chàng trai thật ăn , ha ha ha~" Mẹ Cố rạng rỡ, "Trông cũng sáng sủa..."
Dưới sự khen ngợi của Cố, Bạch Khuynh Niên âm thầm thẳng .
"Chàng trai, nhà mấy ..."
"Cháu còn một trai, là nghiên cứu viên," Bạch Khuynh Niên vò vò tóc , chút bẽn lẽn, "Ông nội bà nội vẫn còn, công việc của bố đặc thù, bình thường gặp ."
Cậu mỗi một điều, mắt Cố sáng lên một phần.
Gia thế tồi, công việc của bản cũng tồi. Quan trọng nhất là Ý Lâm gả qua đó quan hệ chồng nàng dâu, trời đất ơi...
Đây chính là mối hôn sự đốt đèn l.ồ.ng cũng khó tìm!
Ánh mắt Cố Bạch Khuynh Niên dịu dàng đến mức thể nhỏ nước, bà còn hỏi thêm Cố Ý Lâm cắt ngang.
"Mẹ..."
"Mày câm miệng!" Mẹ Cố lườm cô một cái, nở nụ với Bạch Khuynh Niên, "Ý Lâm nhà bác ở trong quân đội may nhờ họ chị dâu cháu chăm sóc, tính nó thối cứng, ít gây rắc rối cho hai đứa nhỉ?"
Nguyễn · chị dâu họ · Minh Phù ngay bên cạnh: "..."
Được lắm, ý đồ của Cố quả thực chính là Tư Mã Chiêu tái thế (rõ như ban ngày).
"Bá mẫu, Ý Lâm ạ."
Trên đôi má trắng trẻo của Bạch Khuynh Niên hiện lên một rặng mây đỏ, cực kỳ giống một cô gái lớn đang ngượng ngùng.
Cố Ý Lâm che mặt, hận thể tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống. Đợi nhớ tới Bạch Khuynh Niên là kẻ gây cục diện , cô hé một khe hở ngón tay, qua khe hở hung hăng lườm tên khốn kiếp một cái.
Trái ngược với cô , nụ mặt Cố càng sâu hơn, ánh mắt Bạch Khuynh Niên càng thêm dịu dàng.
Cậu em Cố đối với chuyện gì.
Toàn bộ tâm trí của nhóc bây giờ đều món điểm tâm Loan Dung thu hút, cái miệng nhỏ liến thoắng, một tràng lời ý dỗ dành cô vui vẻ mặt, nhét cho nhóc ít đồ ăn ngon tự .
Mọi một lát, Tạ Diên Chiêu lúc mới từ ngoài cửa bước .
"Đây mới là con rể ?"
Mẹ Cố chỉ cảm thấy đối phương cửa, ánh sáng trong phòng khách dường như tối ít. Đợi thấy hình cao lớn của , càng nhịn nuốt nước bọt.
Trời đất ơi, rể mới cũng đáng sợ quá.
Nếu Bạch Khuynh Niên mà giống họ , trái tim của bà chịu nổi . Nghĩ đến đây, ánh mắt bà Mẹ Loan mang theo sự sùng kính.
"Thím Cố," Tạ Diên Chiêu gật đầu, lúc mới xuống bên cạnh Nguyễn Minh Phù, "Hôm nay cảm thấy thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-345.html.]
Nguyễn Minh Phù trả lời, "Anh đón bố lúc nào , gọi em?"
"Bố đến lúc sáng sớm, thấy em ngủ đang ngon, nên gọi em dậy."
"Hứ!"
Nguyễn Minh Phù vui hừ lạnh một tiếng.
"Đều là m.a.n.g t.h.a.i , còn nũng cái gì," Mẹ Loan lườm cô một cái, "Con ngoan ngoãn một chút cho , để con bắt nạt Diên Chiêu nữa, xem xử lý con thế nào."
Nguyễn Minh Phù: "..."
Thật sự, đôi khi thật sự nghi ngờ Mẹ Loan là ruột của Tạ Diên Chiêu .
Cùng với thời gian trôi qua, gia đình bốn nhà họ Cố cũng thuận thế ở ăn cơm. Mẹ Loan vì thế, đặc biệt thêm mấy món. Có Loan Dung và Trương má giúp đỡ, cũng tốn bao nhiêu công sức, Cố cũng trổ tài một chút.
Ngồi bàn ăn, liên tục gắp thức ăn cho Bạch Khuynh Niên.
"Đây là món tủ của bác, cháu nếm thử xem."
"Khuynh Niên, món canh tồi..."
"Khuynh Niên..."
Cố Ý Lâm bên tay trái Cố hận thể vùi bát cơm.
"Bá mẫu, bác cũng ăn ạ."
Bạch Khuynh Niên mở to đôi mắt trong trẻo, thần thái rạng rỡ.
Nguyễn Minh Phù: "..."
Cô lén lút huých huých cánh tay Tạ Diên Chiêu, hạ giọng cực thấp.
"Anh xem hai họ thành ?"
"Muốn thành thì thể thành," Tạ Diên Chiêu ngay cả một ánh mắt cũng thèm cho hai , múc một bát canh vịt già đặt mặt cô, "Đây là thím Cố mang qua, hầm lâu , em mau nếm thử xem."
Nguyễn Minh Phù định bưng qua, phần thịt mềm lưng véo nhẹ một cái.
Cố Ý Lâm vẻ mặt dữ tợn, c.ắ.n răng ghé sát cô.
"TÔI! NGHE! THẤY! ĐẤY!"
"Ây, xem hai thành ?" Nguyễn Minh Phù là một da mặt dày, cũng để ngọn lửa giận của Cố Ý Lâm mắt, "Tớ còn đang đợi uống rượu mừng của đấy."
Cố Ý Lâm: "..."
Cô cứng cổ, hít sâu một .
Nếu con nuôi của cô vẫn đời, nhất định cho cái con mụ đáng ghét tay!
Tức c.h.ế.t ... Cố Ý Lâm c.ắ.n răng, ngẩng đầu liền đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh của Bạch Khuynh Niên, tim cô run lên, vội vàng dời mắt .
Không đúng!
Cô chột cái gì?
Cố Ý Lâm mở to mắt, về phía Bạch Khuynh Niên. Lại phát hiện đối phương bố Cố kéo qua chuyện, nghiêng đầu chú ý đến cô .
Mẹ kiếp!
Càng nghẹn khuất hơn...
một một, vẻ ngoài của Bạch Khuynh Niên quả thực tồi, là kiểu trái ngược với Tạ Diên Chiêu. Đối phương đáng sợ bao nhiêu, thì mềm mại đáng yêu bấy nhiêu. Làn da trắng trẻo, giữa đám đàn ông giống như phát sáng .
Đặc biệt là lúc mặc áo sơ mi trắng, thanh sảng sạch sẽ giống như học sinh bước trường cấp ba, khiến nhịn bắt nạt , ... đè bẹp !