Thập Niên 70: Nữ Phụ Tinh Xảo Xinh Đẹp - Chương 353
Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:22:24
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đây, từ từ xem," Nguyễn Minh Phù đưa đồ qua, "Không cần vội trả."
"Cảm ơn."
"Tớ đây."
Nguyễn Minh Phù chỉ nghỉ ngơi trong ký túc xá một lát buổi trưa, ở đây. Đồ đạc nhiều lắm, một chiếc túi nhỏ là đủ .
Cô xách đồ xuống lầu, lúc mới vội vã về hướng nhà.
Nơi ở vẫn là căn tứ hợp viện nhỏ đây, lúc Nguyễn Minh Phù nhà xung quanh im ắng, ngay cả Quản Cửu cũng . Nếu thấy hành lý của cẩu nam nhân trong phòng, cô còn tưởng ai ở nhà.
"Minh Phù, về ?"
Trương má thấy Nguyễn Minh Phù từ trong phòng bước , hai mắt sáng lên.
"Đường Đường ầm ĩ đòi ăn bánh hoa quế... Dì nhớ cháu cũng thích ăn món , lát nữa dì nhiều một chút."
"Dạ, để cháu phụ một tay."
Nguyễn Minh Phù xắn tay áo lên, để lộ cánh tay trắng nõn.
Năm tháng mấy năm nay để dấu vết cô, ngược khiến cô đến mức ngày càng khiến thể rời mắt. Đợi khi bước khuôn viên trường, càng là ong bướm vây quanh một đống lớn. Cô kết hôn, ai tin.
Nguyễn Minh Phù chịu nổi sự quấy rầy, kéo cẩu nam nhân dạo một vòng trong trường, những lúc mới tản sạch sẽ.
"Đã lâu ăn tay nghề của dì, lát nữa cháu nhất định ăn cho đủ vốn..."
"Dì thấy cháu gầy , chắc chắn là ăn uống t.ử tế," Ánh mắt Trương má rơi cô, "Lát nữa dì nhiều một chút, để cháu và Đường Đường từ từ ăn... , Đường Đường ?"
Nguyễn Minh Phù: "..."
Cô mới về, cô cũng a.
Hai một cái:
"Hỏng !"
Trương má bây giờ gì còn tâm trí quan tâm hoa quế hoa quế nữa, đặt cái chai lên chiếc bàn đá bên cạnh, vội vàng ngoài tìm .
Nguyễn Minh Phù cũng .
Đi mấy nơi Đường Đường thường đến, đều thấy bóng dáng . Cô nhóc thường xuyên đến Kinh Thành, là một đứa hiếu động, những con hẻm nhỏ xung quanh còn quen thuộc hơn cả cô. Hết cách, cô chỉ thể tìm từng nơi một.
Thấy trời sắp tối , vẫn thấy bóng dáng cô nhóc .
Nguyễn Minh Phù gấp đến mức nước mắt sắp rơi xuống.
Ngay lúc trong lòng cô hoảng hốt, liền thấy bên tai đột nhiên truyền đến một giọng non nớt quen thuộc.
"... Chỉ cái đồ tép riu như mày cũng dám bắt nạt bản tọa, tụi bay cho nó tay !"
Nguyễn Minh Phù tò mò mò qua đó.
Lại thấy gần bức tường phía một gian nhỏ, nếu âm thanh truyền tới, cô thật sự phát hiện nơi . Cô nhóc buộc hai chỏm tóc nhỏ, chiếc váy xinh dính đầy bùn đen.
Cô bé một chân giẫm lên một đứa trẻ, hai tay chống nạnh khá khí thế của sơn đại vương. Xung quanh còn bốn năm đứa trẻ trạc tuổi cô bé, đang dùng ánh mắt sùng bái cô bé.
Nguyễn Minh Phù: "..."
Trước mắt tối sầm.
Một con b.úp bê bùn bẩn thỉu thế mà là con gái cô?
Ngay lúc cô nhóc vô cùng oai phong lệnh, chuẩn đ.á.n.h đứa trẻ mặt đất thêm một trận nữa, một bàn tay vươn tới véo lấy tai cô bé.
"Tạ Duy, con đang gì ?"
Nghe thấy lời của Nguyễn Minh Phù, Tạ Duy rụt rụt cổ.
"Mẹ, con ngụy biện... giải thích."
Nguyễn Minh Phù âm hiểm, "Nói ."
"... Đều tại ," Tạ Duy giật một cái, ngón tay nhỏ chỉ đứa trẻ mặt đất, tức giận như cái ấm , "Bản tọa... con đang chơi với con cóc ghẻ ở một bên, xông lên liền đuổi con cóc ghẻ của con , tức quá con liền đ.á.n.h với một trận..."
Cô nhóc mỗi một câu, mắt Nguyễn Minh Phù liền tối một phần.
Đứa trẻ mặt đất mất sự kìm kẹp, lúc mới lên, ôm mặt tủi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-353.html.]
"Cóc ghẻ độc, cháu... cháu sợ em thương..."
Tạ Duy:... A ồ.
Liếc khuôn mặt đen sì của ruột, cô bé đưa bàn tay nhỏ bé sờ sờ chỗ đ.á.n.h đau , đeo lên chiếc mặt nạ đau khổ cùng kiểu với ruột.
Nguyễn Minh Phù nhẹ nhàng từ tốn xin đứa trẻ đ.á.n.h.
"Dì cần khách sáo, cháu cũng là hết khả năng của ," Cậu bé bẽn lẽn, một chút cũng để chuyện Tạ Duy đ.á.n.h trong lòng, "Cháu tuy là ý , rõ ràng, em hiểu lầm cũng là bình thường."
Nghe xem, đứa trẻ ngoan bao.
Nguyễn Minh Phù liếc con gái ruột một cái, lập tức đau khổ dời mắt .
Tiễn bé , cô lúc mới kéo Tạ Duy vội vã về nhà. Có lẽ vì gây họa, Tạ Duy ngoan ngoãn vô cùng.
Vừa sân Nguyễn Minh Phù liền móc tấm bảng tre chuẩn sẵn.
Tạ Duy thấy , vội vàng trốn lưng Trương má mới về.
"Đừng chạy! Hôm nay quất con một trận, con đều Mã Vương gia mấy con mắt!"
"Bà Trương mau cứu cháu, cháu đ.á.n.h c.h.ế.t cháu."
Trương má thấy Tạ Duy lúc mới thở phào nhẹ nhõm, thấy Nguyễn Minh Phù đ.á.n.h đứa trẻ vội vàng cản một chút.
"Minh Phù, chuyện gì thể t.ử tế ? Đứa trẻ còn nhỏ, đ.á.n.h hỏng thì ?"
"Hôm nay cháu nhất định quất nó một trận!"
Nguyễn Minh Phù kể chuyện xảy một lượt, Trương má: "..."
Bà nhường , điều đối với Tạ Duy mà quả thực chính là tiếng sét đ.á.n.h giữa trời quang. Cô bé chạy, Nguyễn Minh Phù tóm gọn.
'Bốp bốp' hai cái, m.ô.n.g liền ăn hai bảng tre.
Tạ Duy gào lên một tiếng nấc lên.
"Con học ở , còn bản tọa?"
Lại hai cái nữa.
"Còn chơi cóc ghẻ, thứ đó độc con ?"
Tạ Duy đang gào : "... Hả? Có độc..."
Cô bé đưa bàn tay nhỏ bé móc từ trong túi một con, xách đến mặt Nguyễn Minh Phù.
"Có độc ở ?"
Nguyễn Minh Phù: "..."
Nhìn con cóc ghẻ lưng đầy những nốt sần sùi mặt, cô và nó bốn mắt .
"A!"
Nguyễn Minh Phù sợ nhất loại đồ vật .
Cô lùi thật nhanh, cẩn thận giẫm phiến đá xanh gồ ghề, cả nhịn ngã về phía . May mà eo đột nhiên vươn một bàn tay to lớn, kịp thời ôm lấy cô.
Bên tai truyền đến giọng trầm thấp mang theo từ tính, "Sao ?"
"Hỏi con gái !"
Nguyễn Minh Phù trắng bệch khuôn mặt, trông đáng thương vô cùng.
Ánh mắt Tạ Diên Chiêu rơi Tạ Duy.
Nhìn con gái ruột giống như b.úp bê bùn, trong tay mà còn nắm lấy chân của con cóc ghẻ. Mở to đôi mắt giống hệt Nguyễn Minh Phù như đúc, vô tội .
Tạ Diên Chiêu: "..."
Hôm nay, Tạ Duy còn đầy năm tuổi cuối cùng cũng cảm nhận thế nào gọi là tình yêu thương tràn đầy đến từ bố . Cô bé nước mắt ngắn nước mắt dài chạy mách ông bà ngoại về "tội ác" của hai , kết quả bà ngoại thiết diện vô tư đè cho ăn thêm một trận đòn.
Quá uất ức, cô bé ôm bụng tìm dì Cố. Nào ngờ đối phương xong cảnh ngộ của cô thì đến mức ôm bụng dứt. Dượng Bạch còn chu đáo xoa bụng cho dì Cố vì đến đau cả rốn, chẳng thèm đếm xỉa gì đến cô bé.
Tâm hồn non nớt của Tạ Duy bạo kích thêm nữa. Đáng ghét! Cái thế giới xí còn đáng để "bản tọa" lưu luyến nữa ... Cô bé quyết định bỏ nhà .
Thế nhưng, khi còn bước khỏi viện, cái mũi nhỏ của Tạ Duy khịt khịt, ngửi thấy mùi hoa quế ngọt lịm trong khí, thèm đến mức nước miếng sắp chảy . Tạ Duy xoa xoa cái bụng tròn:
"Bản tọa cứ ăn cho đủ vốn , mới bỏ nhà !"