Thập Niên 70: Nữ Phụ Tinh Xảo Xinh Đẹp - Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:01:07
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BOpQGl9nF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy cái tên họ Chu là thế nào?"

Lời của Cố Ý Lâm hỏi miệng, khuôn mặt nhỏ của Nguyễn Minh Phù liền trầm xuống.

Quần chúng ăn dưa giải tán ngoài cửa cũng dựng tai lên.

Mắt Nguyễn Minh Phù tinh, thấy quần áo của mấy . Cô ho nhẹ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn diễm lệ trong nháy mắt tái nhợt. Lông mày nhíu , ngược vài phần u sầu.

Sau đó gì nữa.

Dưa ăn một nửa, nữa.

Đây là việc !

Một bà thím nhiệt tình mở miệng: "Con gái, con khó khăn gì cứ thẳng, chúng chủ cho con."

" đấy!"

Bà thím mặc áo tím hai mắt sáng lên, cũng vội vàng .

Đều mặt , những còn cũng vội vàng phụ họa vài câu.

"Nói sai!"

"Con gái đang yên đang lành thương thành thế ... đây là thù lớn thế nào?"

" đấy..."

Cố Ý Lâm định dậy đuổi , Nguyễn Minh Phù nắm lấy tay cô , vội vàng mở miệng : "Cảm ơn các dì, các dì thật ."

Cô giả vờ bộ dạng vốn dĩ là để diễn kịch mà.

Người mà đuổi , vở kịch cô chuẩn còn hát thế nào!

Bạn thiếu tâm nhãn quả nhiên thiếu tâm nhãn.

Quần chúng ăn dưa lời , vội vàng . Chỉ là trong phòng bệnh chỉ ba cái ghế , còn lâu mới đủ. Mấy bà thím cũng cần cô lo lắng, trực tiếp về phòng bệnh của chuyển một cái ghế gấp nhỏ sang.

Nguyễn Minh Phù: "..."

Gen bát quái của trong nước thật là... ưu tú.

Cố Ý Lâm thấy thế, cũng dứt khoát xuống.

Cũng đừng , cô cũng đang tò mò đây.

Nguyễn Minh Phù cúi đầu: "Thực còn bắt đầu từ lúc xuống nông thôn..."

Cô kể sinh động như thật những chuyện gặp khi xuống nông thôn, khiến trong đó mấy bà thím lộ biểu cảm hoài niệm, các bà tỏ vẻ đồng cảm như bản cũng trải qua. Đương nhiên, Nguyễn Minh Phù còn nho nhỏ tâng bốc bản một chút.

Cái gì mà chăm chỉ nè, cơ trí nè... thổi phồng bản thành đồng chí trăm một.

Cũng ỷ trong thành phố cô, nếu phút chốc vạch trần.

Đặc biệt đến lúc Chu Bằng dây dưa, mấy bà thím dễ xúc động còn lau nước mắt.

"Quá đáng ghét , đều thời đại , còn bức ép nữ đồng chí chúng !"

"Nói sai, con gái, con thật là một tấm gương . Chính là nên đồng ý, chúng đấu tranh đến cùng..."

"Quá đáng hận, ỷ trong nhà quan liền bậy như . Không ... cho lão... lão thủ trưởng nhà ."

Bà thím áo tím lỡ miệng, vội vàng chữa cháy.

Nguyễn Minh Phù coi như thấy: "Cảm ơn các dì, con chỉ là một thanh niên trí thức, cô thế cô, ngại thế lực nhà họ, khác cũng dám đỡ cho con. Con hiểu mà, trách bọn họ..."

Lúc lời , đôi mắt hoa đào xinh của Nguyễn Minh Phù hiện lên một tầng sương nước, hốc mắt càng nhanh ch.óng đỏ lên.

Nước mắt ngậm trong đáy mắt, cố tình quật cường chịu rơi xuống.

Các bà thím càng giận hơn, mắng càng dữ.

"Cái gì mà nhà họ Chu thật sự là vô pháp vô thiên!"

"Hôn nhân là chuyện cả đời, thể ép mua ép bán..."

"Không , tố cáo , thể để một nhà sâu mọt, hủy hoại quần chúng nhân dân chúng !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-48.html.]

Đây là bà thím dễ xúc động, tâm địa mềm yếu:

"Quá đáng thương , tuổi còn nhỏ rời xa quê hương thanh niên trí thức..."

"Còn bắt nạt thành thế ..."

"Con gái dung mạo , thể nhớ thương chứ..."

Cố Ý Lâm t.h.ả.m nhất.

"Hu hu hu, cô t.h.ả.m quá ... đó còn trách cô tại đều liên lạc với ? Còn tưởng cô quên ... hu hu hu."

quá dữ, nấc lên.

"Hu hu hu, cô ở nông thôn sống khó khăn như , tại thư cho . Hu hu hu... cô còn gánh phân... oa a a hu hu hu hu..."

Nguyễn Minh Phù: "..."

A ... cô chỉ là tô đậm bầu khí chút thôi mà.

Bà thím cũng yên, an ủi Cố Ý Lâm.

"Cũng may bạn là cháu ở đây..."

"Nó cũng là sợ liên lụy cháu..."

"Hai đứa là chị em ruột ."

Cố Ý Lâm , nấc, còn quên phản bác: "Ai... ai với... với cô là... bạn, bạn bè chứ!"

Bà thím: "..."

Nguyễn Minh Phù: "..."

Bà thím thấy Cố Ý Lâm từ từ nữa, cũng thở dài một .

Hai rõ ràng quan hệ vô cùng, cứ mạnh miệng.

Người trẻ tuổi bây giờ a... thật khiến hiểu.

Các bà thím xong bát quái, ngoại trừ mắng cả nhà Chu Bằng, chính là an ủi Nguyễn Minh Phù.

"Con gái, khổ cực đều qua . Con bây giờ bạn bè, còn chồng cưới, cuộc sống nhất định sẽ ngày càng ."

"Nói đấy, chúng kiên cường, phụ nữ thể gánh nửa bầu trời đấy."

"Con gái, con yên tâm, chúng bây giờ gọi điện thoại tố cáo nhà đó."

", tố cáo bọn họ!"

Các bà thím nghĩa phẫn điền ưng, đều ồn ào chủ cho Nguyễn Minh Phù.

Cô vẻ mặt cảm động mở miệng : "Cảm ơn, thật sự quá cảm ơn. Từ khi xuống nông thôn, con vẫn là đầu tiên cảm nhận sự ấm áp..."

Câu , khiến các bà thím đau lòng c.h.ế.t.

An ủi Nguyễn Minh Phù một hồi lâu, mới khỏi cửa.

Phòng bệnh yên tĩnh trở , Nguyễn Minh Phù thở phào nhẹ nhõm. Đang định hoạt động cổ một chút, cẩn thận động đến vết thương, khiến cô 'hít' một tiếng.

Cố Ý Lâm sang: "... Cô chứ."

lớn một trận, hốc mắt còn vương nước mắt, đầu mũi đỏ hồng, một bộ dạng đáng thương bắt nạt.

Lòng Nguyễn Minh Phù chút mềm.

"Cô vẫn chứ..."

Vừa nhịn lớn một trận, Cố Ý Lâm đang ảo não đây. Plastic khuê mật thấy cô thành thế , trong lòng đang nhạo cô thế nào .

Hừ!

Thua thua trận.

Cố Ý Lâm ngẩng cổ : ", mới vì cô , chỉ, chỉ là nghĩ đến cô ... mà gánh phân chút chịu nổi."

 

 

Loading...