Lâm Ngọc Kiều vội vàng mở miệng: "Nói sai, cháu quả thực cận với nhà họ Chu, đó là vì bác gái Chu đối với cháu như con gái ruột, cháu qua chút việc trong khả năng. Là học sinh cấp hai qua giáo d.ụ.c, cháu thể chịu trách nhiệm với lời của ."
Lúc lời , ánh mắt Lâm Ngọc Kiều kiên định, gọi là một cái đại nghĩa lẫm nhiên.
"Phải ?" Nguyễn Minh Phù , "Chỉ là vì Chu, mà gả cho Chu Bằng?"
Lâm Ngọc Kiều thẹn quá hóa giận: "Thanh niên trí thức Nguyễn, đều như , tại cô vẫn tin ?"
Kẻ ngốc mới tin cô!
"Được a, cô tin cô, thì đối diện với lá cờ tuyên thệ," Nguyễn Minh Phù chỉ tay nhỏ, đó tiếp tục mở miệng : "Cô cả đời đều sẽ gả cho Chu Bằng, thì tin lời cô ."
Lâm Ngọc Kiều: "..."
Chu Đại Hổ chính là đồng ý để cô gả cho Chu Bằng, cô mới nguyện ý đến chứng.
Cục trưởng béo sờ sờ bụng : "Thật là ông ông lý bà bà lý, cũng tin ai . Hiện trường chỉ mấy các , đều khác thấy... cái thì khó a..."
Nói đến cuối cùng, ông còn thở dài một tiếng. bộ dạng của ông , dáng vẻ khó .
"Ai ai thấy, còn chiến hữu Hứa Chư của ."
Tạ Diên Chiêu nhàn nhạt bồi thêm một câu, thành công thu hút ánh mắt của tất cả lên .
, Hứa Chư ?
Nguyễn Minh Phù lúc mới phản ứng , từ khi cô tỉnh còn thật sự gặp .
"Cái thể tính," trong mắt Lâm Ngọc Kiều mang theo hận ý, "Cô cận nhà họ Chu, lời khai của thể tính. Vậy Hứa Chư cận bên các , lời của cũng thể tính!"
Chu Đại Hổ cũng nhớ tới Chu Bằng đến giờ vẫn trong bệnh viện tỉnh : "Vậy đ.á.n.h cháu trai thương là sự thật chứ."
"Vậy cháu trai ông bóp c.h.ế.t cũng là sự thật chứ?"
Nguyễn Minh Phù tiến lên một bước, ngửa đầu lên, vết hằn dữ tợn cổ liền lộ .
Mọi : "..."
Khá lắm, đây là b.úp bê Nga ?
Nguyễn Minh Phù bồi thêm một câu: "Đừng quên, đồng chí Tạ là quân nhân. Cho dù các định tội , kết quả cuối cùng vẫn bên bộ đội xác nhận mới ."
Cục trưởng béo sờ da bụng, chậm rãi gật đầu.
Lâm Ngọc Kiều: "..." Cô thật sự .
Chu Đại Hổ: "..."
Thảo! Quên mất vụ .
Bên bộ đội cũng của ông , cho dù ông đem tất cả tội danh đều nhét lên đầu Tạ Diên Chiêu, bên bộ đội cũng sẽ tự phái điều tra.
Hơn nữa bên đó đều là mấy kẻ lỗ mãng bao che khuyết điểm, cũng dễ chuyện như .
Bọn họ thật sự bao che Tạ Diên Chiêu, Chu Đại Hổ một chút cách cũng .
Chẳng lẽ? Đi cầu xin bố vợ ông ?
Vốn tưởng rằng ông thể đối phó tên doanh trưởng nhỏ , Chu Đại Hổ từng với bố vợ, ngay cả vợ ông cũng .
Kế sách hiện nay, chỉ thể tốc chiến tốc thắng.
Ông nháy mắt với phó cục trưởng, hiểu ý, dám động. Tình thế mắt thiện với Chu Đại Hổ, ông nhất thời cũng nên thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-55.html.]
Trán phó cục trưởng toát mồ hôi lạnh, cả đầu dường như thấy điểm .
Chu Đại Hổ hung hăng trừng ông một cái, đang định gì đó, thấy một đám lớn từ ngoài cửa tới, dẫn đầu cũng đều quen , chính là Hứa Chư.
Anh đến, Nguyễn Minh Phù thở phào nhẹ nhõm.
Cũng , như cẩu nam nhân thể cách.
Chu Đại Hổ thấy cầm đầu, sợ đến mức mềm cả chân: "Chủ... Chủ nhiệm Hồ, ngài tới đây?"
" tại tới ông ?" Chủ nhiệm Hồ hình gầy gò, vẻ mặt nghiêm túc, "Chu Đại Hổ, theo chúng một chuyến ."
Hôm nay cho dù đổi một khác, Chu Đại Hổ đều sẽ sợ hãi như hôm nay. Chỉ vì Chủ nhiệm Hồ là do một tay bố vợ ông đề bạt lên, ông tới đại biểu cho việc bố vợ ông cũng chuyện .
Không chỉ bảo vệ ông , còn phủi sạch quan hệ với ông .
Xong , xong hết ...
Chu Đại Hổ đại thế mất, chân mềm nhũn ngã xuống đất, cũng dậy nổi. Ông mặt mày xám ngoét, mặc cho khác bắt ông , cũng giãy giụa.
Lâm Ngọc Kiều cảnh , cả sắp dọa c.h.ế.t .
Cô nỗ lực co , sợ khác chú ý tới cô .
Nguyễn Minh Phù liếc Tạ Diên Chiêu một cái: "Anh sớm Chu Đại Hổ kiêu ngạo bao lâu nữa?"
"Đương nhiên," Tạ Diên Chiêu đối với công lao của cũng phủ nhận.
Anh ngoài một chuyến, chính là vì màn .
Chủ nhiệm Hồ đưa , đến bên cạnh Tạ Diên Chiêu còn vỗ vỗ vai : "Cậu nhóc thật là... gửi lời hỏi thăm đến ông ngoại ."
Tạ Diên Chiêu cả ngẩn .
Ông ngoại?
Ông ngoại cũng tới ?
Sau khi đưa , phó cục trưởng lau mồ hôi trán, cả càng là sợ hãi thôi.
Nghĩ đến kết cục của Chu Đại Hổ, phó cục trưởng cũng đồng thời lo lắng như lửa đốt. Ông tuy đưa cùng, đó là ông còn đủ tư cách. Là Chu Đại Hổ đề bạt lên, ông cũng ít việc cho Chu Đại Hổ.
Mồ hôi lạnh của phó cục trưởng toát càng hăng.
Không ! Ông mau ch.óng chuẩn .
Hứa Chư bóng lưng phó cục trưởng, trong mắt lướt qua một tia châm chọc, cũng quản ông , dù mấy đều chạy thoát.
Anh sán gần, mở miệng với Tạ Diên Chiêu: "Lão Tạ, đến kịp thời ?"
Tạ Diên Chiêu ghét bỏ mặt : "Cách xa chút."
Ý gì?
Hứa Chư ngẩn trong chốc lát, đó giận : "Được lắm lão Tạ , mà ghét bỏ . đây là vì ai?"
"Thanh niên trí thức Nguyễn, dọa cô chứ."
Cục trưởng béo lời , tay sờ bụng khựng .
Ông dọa , vị cũng sẽ . Dũng mãnh bao, giơ tay liền cho hai cái bạt tai. Người như thì , quá hung dữ , nhưng xứng với Tạ Diên Chiêu vặn.