"Đừng mở mắt."
Giọng quen thuộc đến lạ thường, thậm chí khiến sống mũi cô cay cay.
Nguyễn Minh Phù gì.
Hai mắt bịt kín, đôi tai trở nên nhạy bén.
Cô thấy tiếng bước chân đều đặn đang về phía , giây tiếp theo, một đôi tay to lớn mạnh mẽ nhấc bổng Nguyễn Minh Phù lên, cô cảm nhận đối phương đưa cô về phòng.
Nhấc?
Nguyễn Minh Phù tức giận, đang định nổi cáu.
Bên tai đột nhiên truyền đến tiếng đóng cửa, bàn tay to lớn mắt cũng dời .
Ánh sáng mạnh đột ngột ùa bóng tối khiến Nguyễn Minh Phù chút thích ứng kịp.
Cô chớp chớp mắt, hồi lâu mới mở mắt . Đập mắt đầu tiên, chính là bóng dáng cao lớn của cẩu nam nhân hai ngày gặp.
Hai ngày gặp, cẩu nam nhân tiều tụy hơn ít, nhưng hề giảm sự trai của . Dưới cằm lún phún râu xanh, dường như càng nam tính hơn.
C.h.ế.t tiệt!
Nguyễn Minh Phù nhịn sờ sờ khóe môi .
May quá, nước dãi chảy .
Lúc Nguyễn Minh Phù Tạ Diên Chiêu, ánh mắt cũng rơi cô.
Đôi mắt hoa đào xinh long lanh ngấn nước, đôi mắt trong veo phản chiếu rõ ràng bóng dáng . Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo kiều diễm mang theo nét ửng hồng lúc mới ngủ dậy, tóc cũng kịp chải, cứ thế xõa tung lưng...
Cổ áo ngủ rộng, để lộ một mảng da thịt trắng ngần.
Cô chắc chắn lúc quyến rũ đến mức nào.
Tạ Diên Chiêu cúi đầu, đột nhiên đối mặt với một mảng da thịt nhô lên cổ áo Nguyễn Minh Phù. Đợi phản ứng , gốc tai đỏ bừng.
Anh chật vật đầu , yết hầu càng trượt lên trượt xuống dồn dập.
"Mặc áo đàng hoàng ."
Nguyễn Minh Phù: "..."
Cô cúi đầu quần áo .
Đây vốn dĩ là một chiếc áo khoác ngoài, Nguyễn Minh Phù thấy chất liệu mềm mại, mặc khá thoải mái, liền lấy nó áo ngủ. Nguyễn Minh Phù hề sửa đổi chút nào, huống hồ ngay cả cánh tay cũng hở, đoan trang vô cùng.
Cô nghi ngờ cẩu nam nhân đang kiếm chuyện!
"Sao đến đây?"
Nguyễn Minh Phù mới thèm để ý đến , sang một bên xuống.
Trong phòng tối, Tạ Diên Chiêu ở cửa rõ thần sắc mặt .
"Đến đây chút việc."
Còn việc gì, cẩu nam nhân .
Nguyễn Minh Phù cũng để tâm.
Chậc~
Nhà khách thì việc gì, cẩu nam nhân chạy đến đây e là kìm nén đặc biệt đến gặp cô thì .
Nguyễn Minh Phù bắt đầu đắc ý.
Đồ ch.ó má sợ cô góa phụ thì cứ thẳng, cô chỉ chút khả năng chịu đựng . Còn vòng vo tam quốc hại cô tưởng lầm cẩu nam nhân đổi ý, mắng cả một đêm.
Cũng là đáng đời.
Nói thẳng, chẳng sẽ xảy chuyện như ?
Ban ngày cô cứ như chuyện gì, ban đêm trốn trong chăn ngay cả cũng dám to.
Nhớ sự dằn vặt hai ngày nay, Nguyễn Minh Phù bực tức, nhưng trong lòng kỳ diệu an tâm trở .
Không , thể để một cô chịu dằn vặt, cô cũng thể để cẩu nam nhân sống yên !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-94.html.]
Nguyễn Minh Phù đặt chiếc cốc trong tay xuống, "Vậy việc , nam nữ cô nam quả nữ ở chung một phòng, truyền ngoài , giữ nữa."
Đồ nhãi nhép, sốt ruột c.h.ế.t .
Cô rõ biểu cảm mặt Tạ Diên Chiêu, chỉ hồi lâu mới .
"Được."
Nguyễn Minh Phù: "..."
Được?
Được cái gì mà !
Cái đồ ch.ó má, đáng đời lớn thế vẫn ế.
Đi thì , nếu cô mở miệng giữ tên vương bát đản ba chữ Nguyễn Minh Phù sẽ ngược!
Cô càng nghĩ càng tức, dứt khoát cầm cốc lên uống ực một ngụm lớn.
Tạ Diên Chiêu mím môi, nhấc chân định , hai mắt bất giác rơi hai kiện hành lý đóng gói xong trong phòng.
Đôi lông mày tuấn của nhíu .
Bước chân cũng bất giác khựng .
"Sao ?" Nguyễn Minh Phù cố ý vẻ hiểu, ánh mắt rơi ba chiếc hộp bàn, cô cầm lên, "Anh đến đúng lúc lắm, mang những thứ về , đỡ đến lúc đó chạy thêm một chuyến."
Thấy Tạ Diên Chiêu nhúc nhích, cô cầm đồ qua nhét tay .
Tạ Diên Chiêu dời tầm mắt lên mấy chiếc hộp .
Đồ mua bao lâu, hộp bên ngoài hình như từng mở . Phải ... Nguyễn Minh Phù sớm định rời xa , tự nhiên sẽ dùng đồ mua.
Anh cúi đầu, thoạt mà còn mang theo vẻ ảm đạm đau thương.
Dáng vẻ lọt mắt Nguyễn Minh Phù.
Tuy ngoài mặt cô biểu hiện gì, nhưng trong lòng lăn lộn .
Đáng đời!
Phải trị như thế .
Hồi lâu, Tạ Diên Chiêu lúc mới khó khăn : "... Đây là đồ cho em, cầm lấy ."
"Vô công bất thụ lộc," Nguyễn Minh Phù lùi hai bước, "Anh vẫn nên mang về ."
Không khí xung quanh dường như cũng tĩnh lặng trong chốc lát.
Lúc , ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
"Đồng chí Nguyễn, cô đó ?"
Nguyễn Minh Phù Tạ Diên Chiêu một cái, lập tức thức thời trốn tủ quần áo. May mà tủ quần áo nhà khách trang khá lớn, che khuất bóng dáng cao lớn của kín mít.
Chỉ cần phòng, ai phát hiện .
Nguyễn Minh Phù mở cửa.
Liền thấy ngoài cửa hai em nhà họ Lục và tiểu mập mạp.
Buồn là, mặt Lục Diễm vết thương. Xanh một miếng tím một miếng, mắt còn sưng vù lên, còn vì đau mà thỉnh thoảng hít hà một , trông đặc biệt nực .
Lục Dạng thẳng vấn đề, "Đây là một nghìn đồng, và vé xe."
Anh đưa hai thứ qua.
Tiền đựng trong phong bì, phồng to vẻ ít, Nguyễn Minh Phù cầm lấy vé xe một cái.
"Đồng chí Nguyễn, lúc , vé giường ngày mai đặt hết ," Lục Dạng giải thích một câu, "Chỉ ngày thôi."
Nguyễn Minh Phù cũng để tâm.
Dù nếu cô đoán lầm, cô chắc là dùng đến tấm vé xe .