Tập luyện xong Trưởng ban Lưu gọi riêng Khương Thanh Nhu chuyện.
“Cơ hội vẫn sẽ đề cập trong đội múa, thể sẽ ý kiến với em, em đừng để trong lòng, sẽ dẹp yên chuyện .”
Khương Thanh Nhu cũng hiểu điều , cô thản nhiên : “Trưởng ban Lưu, là cứ mở cuộc thi tuyển chọn ạ? Ai chọn thì là của đó, nếu thực sự khác giỏi hơn em, em cũng chịu.”
Thực trắng , Khương Thanh Nhu quan tâm đến khác trong đội múa nữa , bởi vì dù cô cơ hội bằng cách nào cũng sẽ bàn tán lưng.
Điều cô quan tâm là bạn Bạch Trân Châu.
Trân Châu múa chính, phản ứng cũng , Khương Thanh Nhu đang khó xử chuyện với cô thế nào.
Mặc dù cô với tính cách của Trân Châu chắc chắn sẽ chúc mừng cô nhưng trong lòng Khương Thanh Nhu vẫn sẽ khúc mắc, hơn nữa cô thực sự cảm thấy Trân Châu chắc kém .
Lời của Khương Thanh Nhu khiến Trưởng ban Lưu vốn đang khó xử nhẹ nhõm hơn nhiều, ông Khương Thanh Nhu:
“Em tấm lòng rộng lượng như cũng khâm phục, em cứ thể hiện cho , cơ hội tám chín phần mười là của em .”
Khương Thanh Nhu : “Trưởng ban Lưu tự tin em thế ạ, em đảm bảo sẽ ngài thất vọng! thi tuyển thua cũng gì đáng hổ, giỏi hơn em em cũng phục!”
Trưởng ban Lưu càng thêm đ.á.n.h giá cao Khương Thanh Nhu, ban đầu ông còn lo Khương Thanh Nhu sẽ bất mãn, cho rằng ông lật lọng cho cô cơ hội bây giờ đồng ý thi tuyển.
Hơn nữa cô bé thông minh lắm, chính vì ông khó xử nên mới chủ động đề nghị.
Tâm tư lanh lợi như , cô bé gì cũng sẽ thành công.
Trưởng ban Lưu an ủi Khương Thanh Nhu về chuyện buổi sáng đó cho Khương Thanh Nhu ăn cơm.
khi Khương Thanh Nhu , Trưởng ban Lưu quên dạy dỗ đám con gái giậu đổ bìm leo , trừ Bạch Trân Châu, ông giữ tất cả các thành viên còn .
Nếu là bình thường, Bạch Trân Châu còn lo lắng, bây giờ cô một mạch đầu , vô cùng dứt khoát.
Tám cô gái còn đều cúi gằm mặt căng thẳng, trong lòng oán trách, hối hận còn sợ hãi.
Dù lãnh đạo phê bình là chuyện lớn, nhỡ ghi hồ sơ thì xong đời, tâm lý yếu Trưởng ban Lưu mở miệng bắt đầu rơi nước mắt.
Trưởng ban Lưu bình thường coi là lãnh đạo ôn hòa, chủ yếu là khuyến khích nhưng ông thực sự nổi giận, giọng cao hơn ba tông, mắng hơn một tiếng đồng hồ mới dừng .
Đối với mấy Triệu Tiểu Chi, ông còn đặc biệt giữ chuyện riêng.
Cho nên đến khi giải tán, chỉ ấm ức một bụng tức, nhà ăn cũng hết cơm.
Bụng đói meo về ký túc xá, gặp Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu đang ăn mì xương ống ở bàn trong phòng khách, hai ăn chuyện, mùi thơm khiến chảy cả nước miếng.
Lần khi Khương Thanh Nhu thương lấy cớ tẩm bổ chuyện mượn bếp với dì Hoàng mặt , dì Hoàng cũng đồng ý mặt .
Bình thường còn đỡ, Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu luôn ăn trong bếp, mùi nồng lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-duoc-si-quan-cung-chieu/chuong-163-tam-tu-lanh-loi-nhu-vay-sau-nay-co-be-nay-lam-gi-cung-se-thanh-cong.html.]
Hơn nữa thường ăn no mới về nên cũng , lúc ai nấy đều đói meo gián tiếp là do Khương Thanh Nhu, đều hận đến mức lòng đầy căm phẫn.
Chỉ là ai dám chọc Khương Thanh Nhu nữa.
Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu cũng coi như thấy từ khi xảy chuyện hai ngày nay hai đều nghĩ thông suốt.
Đó là đừng cố gắng đến gần những vốn dĩ hợp , nếu kẻ vô ơn là chuyện nhỏ, đáng sợ nhất là đ.â.m lưng.
“Ngọt quá.” Bạch Trân Châu húp một ngụm canh kìm khen ngợi.
Khương Thanh Nhu : “Xương ninh lâu một chút, sáng nay tớ nhờ dì Hoàng ninh , giờ ăn là ngon.”
Bạch Trân Châu ăn xong vẫn thấy cho thêm một thìa ớt, canh ngọt đậm đà cộng thêm dầu ớt kích thích vị giác, Bạch Trân Châu ăn đến toát mồ hôi hột.
Cũng khiến thèm thuồng mà nỡ .
Thậm chí chạy hỏi dì Hoàng mượn bếp, dì Hoàng từ chối thẳng thừng:
“Thế thì , cô sự cho phép của lãnh đạo cấp ? Nếu ai cũng đến chỗ mượn bếp thì dùng cái gì? Hơn nữa mỗi ngày nhặt bao nhiêu củi mới đủ dùng? Chuyện tuyệt đối !”
Dì Hoàng xong vẫn hả giận bồi thêm một câu: “Hơn nữa các cô từng một đều là kẻ vô ơn, đối xử với các cô cũng chẳng thấy lợi lộc gì, chuyện tốn công vô ích !”
Bà bình thường rảnh rỗi thích hóng hớt nhất nên chuyện hôm nay bà cũng , trong lòng tức giận.
Giọng dì Hoàng oang oang, cho các cô gái đỏ mặt tía tai bỏ , chuyện Khương Thanh Nhu trang điểm cho họ cả đoàn văn công ai là , dù lớp trang điểm như ai mà chẳng nhưng Khương Thanh Nhu đồng ý ai cả.
Lúc đó những từ chối xám xịt bỏ vẫn còn nhớ rõ.
lòng ơn đối với Khương Thanh Nhu, chỉ lo chuyện nếu để khác liệu giống dì Hoàng mỉa mai họ .
Lúc ngang qua Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu, họ hận thể dùng ánh mắt g.i.ế.c c.h.ế.t hai nhưng Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu chỉ mải chuyện ăn mì, hơn nữa hình như dì Hoàng xong còn ăn ngon miệng hơn.
Tức đến mức họ quên cả đói, tiếng đóng cửa phòng rầm rầm cái to hơn cái .
Tiếng mắng của dì Hoàng cũng vang lên theo: “Các cô nhẹ tay thôi! Cửa hỏng gọi sửa ! C.h.ế.t rét các cô!”
Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu ăn xong trả bát, dì Hoàng bảo họ để đó đó nhỏ giọng : “Vừa nãy dì mắng cho đám con gái điều đó một trận , cho các cháu hả giận!”
Khương Thanh Nhu chỉ thấy dì Hoàng quá đáng yêu, cô : “Giọng dì to thế, bọn cháu đều thấy cả, cảm ơn dì ạ.”
Dì Hoàng xua tay:
“Có gì , đám con gái đó là nợ đòn cũng may là chúng nó trong quân đội, quân đội tuy khó nhưng so với môi trường việc bên ngoài vẫn đơn thuần hơn nhiều. Chứ ở nhà máy, từng đứa một trị cho phục sát đất mới lạ!”
Cuối cùng còn quên khen Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu: “Vẫn là các cháu , các cháu thì khác, cũng lòng , đều tiền đồ rộng mở!”
Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu đều thái độ “con nhà cái gì cũng ” của dì Hoàng chọc , hai , những chuyện vui buổi sáng sớm theo đồ ăn ngon và sự yêu thương của dì Hoàng, Trưởng ban Lưu tan thành mây khói.